truyện sẽ - Truyện tình năm cuối cấp p3 ( Nhật ký truyên )


Updata : Tiếp

- Huhuhuhuhu . Tiếng khóc nhỏ vang lên
- Chị ! sao vậy???
- …Suỵt…
Một buổi học có lẽ là bình thường như mọi buổi học khác . Thế nhưng ngay khi vừa bước chân vào phòng cô , tôi đã nhìn thấy một cảnh tượng khó tin . Một người con gái mạnh mẽ , kiên cường và rất ương bướng…đang rơi những giọt lệ buồn . Khác hoàn toàn với hình ảnh con bé “điên” hay cãi nhau mỗi khi nhìn thấy mặt tôi . Trước mắt tôi bây giờ chỉ còn là hình ảnh đáng thương của con bé . Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má mịn màng . Đôi mắt ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm . Dường như con bé đang phải chịu đựng một cú sốc hay đơn giản một nỗi buồn lớn đã và đang diễn ra trong cuộc đời….
- Hư…huwhuhu..
- Thôi nào…nín đi ,có chị đây rồi .
Kẻ khóc vẫn khóc , xung quanh con bé như vô hình tất cả . Đôi mắt vô hồn nhìn vào một khoảng k gian vô định . Nước mắt chảy ròng và nhưng tiếng ứ nghẹn ngào phát ra nơi cuống họng . Cô ôm thân hình nhỏ bé của con bé vào lòng vỗ về an ủi….Thương quá….
- Thôi nín đi , có việc gì mà phải như vậy ?
Tôi ngồi xuống giường , phát ra những lời an ủi động viên xen lẫn những câu hỏi . Cả hai vẫn im lặng , nước mắt cô cũng hòa chung cùng con bé . Giờ đây k còn là một tiếng nấc nữa…
- Huhu…ní..n..đ..i…chị…thương..hu . Cô ngẹn ngào .
- Huhuhu…ch…ị…chijiii…ơ..ii…huhuhuh .
Hai chị em vòng tay ôm nhau khóc . Tôi ngồi cạnh chứng kiến mà cũng cảm thấy…cay cay . Dù k biết cái gì đang xảy ra giữa 2 người con gái này . Nhưng chắc là một cái gì đó rất lớn…họ đang phải chịu đựng .
- Thôi nào…hai người nín đi , có chuyện gì nói ra xem nào , sao cứ khóc thê ? .
Tôi lên tiếng động viên , nhưng vẫn chỉ là độc thoại . Chả hiểu cái vẹo gì đang diễn ra nữa ???? . Cứ như tôi đang tàn hình vậy . Khẽ đưa tay lay nhẹ vai cô , cô ngẩng mặt lên nhìn….
- Sao vậy…nói cho em biết đi .
- ….Lắc đầu…
- Ơ kìa…có việc gì thì phải nói ra cho người ta giải quyết chứ , cứ ôm nhau khóc thì giả quyết đc gì . Tôi nhăn mặt hỏi ?
- …lắc đầu…
- Trời ạ…
Tôi ôm mặt nhăn nhó . Nhưng rồi cũng k hỏi gì thêm . Dù sao người ta cũng đang buồn , tốt nhất là im lặng thôi . Cô và con bé đỡ nhau nằm xuống , hai chị em ôm nhau mùi mẫn . Kéo cái chăn đắp lên cho 2 người . Tôi ra cái ghế gỗ ngồi lôi điện thoại ra nghịch giết thời gian . Tiếng khóc cũng đã tắt , chỉ còn tiếng nấc nhẹ và tiếng sụt sịt của cả hai . Nhìn 2 chị em mà thấy thương quá . Mặt mũi thì nhợt nhạt , tóc tai bù xù, mắt sưng húp lên vì khóc . Nhất là con bé Chíp…thương quá bé con ơi . Ngồi chả có việc gì làm , lôi đt ra vào lx chém . Được khỏng 20’ thì cô ngồi dậy định đi vào nhà tắm thì phải…
- Chị lấy khăn à…để em lấy cho . Tôi nhanh chóng đề nghị .
- Um..T..lấy gúi chị cái khăn mặt . Cô mệt mỏi .
- Uh..ngồi nghỉ đi .
Tôi vào lấy khăn mặt nhúng qua vào chậu nước ấm mang lên cho cô . Tưởng con bé ngủ rồi…nhưng nó vẫn nằm mở mắt thao láo . Con bé nằm im để cho cô lau mặt . Nhìn nó thiếu sức sống quá . Tự dưng trong đầu tôi hiện ra suy nghĩ vớ vẫn….”chả lẽ con này sợ hôm nay tận thế k muốn chết nên giở chứng hả trời”…..Cơ mà éo dám cười vì cái suy nghĩ đó . Cô lau mặt cho nó xong , nó vẫn nằm nhìn…trần nhà . Rồi cô đúng dậy , chắc đi rửa mặt cho tỉnh táo . Tôi đang định chạy theo cô hóng hớt thì con kia tự dưng bật cười....
- Hừ…haha
- …Ngơ cmn ngác…
- ………..
- Ê sao vậy???.... Tôi rụt rè đưa tay lay vai nó .
- ….Cười mỉm….
- ….Sợ……
- Này có sao k ? .
- ….Liếc….
- Nhìn gì???.bị sao vậy??? . Tôi sợ nó dần đều rồi
- Hứ… Kêu xong nó quay mwatj vào trong .
Tôi đến chết vì cái con này mất . Đang khóc tự dưng rú lên cười . Éo hieetr có thần kinh k nữa . Cơ mà éo dám hỏi thêm câu nào nữa . Nó mà nổi điên lên thì…chết cmnl  . Cô bước lại gần , ngồi xuông cạnh tôi , đưa tay vuốt tóc con bé . Nhìn cô tỉnh táo hơn nhiều rồi . Tôi quay sang ra hiệu chỉ chỉ , ý muốn hỏi là con kia bị làm sao ? . Cơ mà cô nhíu mày tỏ vẻ khó chịu rồi k trả lời . Tôi làm động tác lè lưỡi rồi đưa tay lên cổ kứa 1 đường….ý muốn bảo….nó muôn chết à . Cô phì cười rồi gõ đầu tôi….
- Giờ thì nói rõ ra xem nào . Tôi lên tiếng làm con bé quay ra nhìn .
- ….Lại im lặng…..
- Trời ơi 2 cái…người này , hỏi thì phải trả lời chứ .
Cô nhìn con bé , con bé nhìn tôi , tôi nhìn cô . Con bé nhìn cô , cô nhìn tôi , tôi nhìn con bé….cô nhìn con bé , con bé nhìn cô….tôi nhìn…2 đứa . Rồi cô lên tiếng…
- Cũng k có gì đâu . SAXXXXXXXXXXX
- K có gì mà khóc tùm lum vậy hả . Tôi cau mày .
- ….Cô thở dài , con bé thở dài…..tôi thở hơi dài……..
- Sax…k muốn nói thì thôi . Tôi tự ái
- …Tích tắc….10s….20s….30s….
- Bé Phương suýt bị…. Cô lên tiếng , con bé quay mặt vào trong .
- Bị sao?????
- Bị…bị… Cô lúng túng….
- Trời ưi..bị sao???? . Tôi hỏi dồn .
- Bị…làm nhục…. Cô nói cái vẹo gì nhỏ xíu à , tôi nghe chả rõ .
- Bị sao????.... Tôi nhăn mặt .
- Bị Hiếp……………….. Tự dưng con bé hét thẳng vào mặt tôi…làm tí cắn mẹ vào lưỡi
- Ha????????????????????????..... Tôi trợn mắt kinh ngạc
- ….con bé lại….khóc….thút thít……..
- Trời ơi….sao….sao….có.t…thể… Tôi ấp úng .
- Thằ…..ng….c…hó….. Con bé chửi…cơ mà k phải chửi tôi đây à nha
- Chị….là làm sao . Tôi hỏi cô .
- Um…..Thì… Cô lưỡng lự .
- Chị nói rõ ra xem nào , sao lại bị vậy , mà ai???? . Tôi to tiếng , cơ mà tự dưng thấy tức tức .
- …Phù…..lúc nãy chị đi chợ về thì thấy thằng…thằng…kia nó đang…………
- Đang làm sao?????
- Đang…đang khống chế bé Phương trên giường . Cô quay mặt tránh ánh mắt cả tôi .
Con bé nghe đến đoạn đó tự nhiên rú lên khóc ngon ơ . Thật sự mà nói thì tôi vẫn đang rất mơ hồ . Những lời cô nói tôi chả hiểu cái vẹo gì cả .
- Thế thằng đó….mà sao nó lại ở đây?..nó là thằng nào???? . Tôi hỏi liên tục , giải đáp những thắc mắc đang lởn vởn trong đầu .
- Nó là người yêu bé Phương .
- HUHUHUHUHUH . Con bé lai khóc to hơn .
- Khốn nạn ….có phải thằng gì bên a3 k ? . Tôi hỏi con bé .
- ….gật…gật…..
- Grrừ….chó đẻ thật .
- ……gật gật…..
- Cô : ….gật gật….
- Sao bảo chia tay nó rồi cơ mà . tôi lại hỏi .
- …Nó…nó…
- Thôi k cần nói , thế nó….đã làm…gì chưa . Tôi hỏi trong khi cảm thấy….ngượng .
- ….Con bé lắc đầu….
- …Cô nhíu mày….
- Thế thì tốt . Tôi lẩm bẩm, tự nhiên thấy nhẹ nhõm .
- Tốt gì??? . Cô hỏi , giật cả mình .
- À…k…thế k sao là tốt rồi .
Tí nữa thì…chỉ tại nhỡ mồm . Rồi tôi im lặng suy nghĩ , cô và con bé cũng im lặng . Cả 3 đều theo đuổi suy nghĩ riêng . Thật k thể ngờ con bé lại phải chịu đựng cú sốc lớn đến như vậy . Thằng khôn nạn kia tí nữa…may mà có cô , k thì k biết thế nào nữa . Dù con bé khá ăn chơi , đua đòi . Nhưng tôi nghĩ , con bé k phải dạng hư hỏng . Đối với 1 đứa con gái mới lớn thì đây là chuyện k đơn giản . Nếu k may sẽ bị ám ảnh cả đời . Cũng may tính cách con bé gan lì , ương bướng nên nó nhìn nhận sự việc k đến nỗi nào . Còn nếu là cô…điều này……. K khí trong phòng khá ngột ngạt . Tôi với tay lấy cái đt , cũng đã 9h rồi . Con bé đã nín……
- Thôi…bỏ đi , quên đi , chơi bài mừng tận thê nào . Tôi phá tan bầu không khí .
- ………Cô im…..
- ……con bé…sụt sịt….nhìn tôi….
- Thôi nào , việc quái gì phải khóc chứ , từ giờ tránh xa thằng chó ấy ra là đc rồi , k việc gì phải tốn nước mắt vì những kẻ khốn nạn như thế .
- T nói thế mà nghe đc à , thử đặt mình vào vị chí Phương xem có đơn giản k ? . Tự dưng cô quắc mắt trách móc tôi . Cơ mà cô bảo đặt mình vào vị chí cn bé…Tôi đâu có gay????????????????
- Ơ…rồi , xin lỗi…bỏ đi …hỳ..
- Ăn nói vớ vẩn . Cô vẫn giận .
- Em xin lỗi , thôi chơi bài đi .
- Phương ngồi dạy chơi cho nhẹ nhõm, đừng suy nghĩ nữa , mệt lắm . Cô kéo con bé ngồi đậy .
- Đấy phải thế chứ , chơi bài tốt cho sức khỏe lắm . Tôi hào hứng , xuống lấy bộ bài mang lê giường .
- Chơi kiểu bài gì đây . Tôi hỏi 2 người , tay trộn bài dẻo như Ngôn Phi
- Con bé : Tiến lên hôn nhau………………
- Hả??????????????????????????....................
- Hả??????????????????????????....................
Updata : Tiếp
http://www.lengiuong.us/2013/03/truyen-se-truyen-tinh-nam-cuoi-cap.html
- ….Ngạc nhiên…..
- ….Ngơ ngác……
- Em….nói cái vớ vẩn gì..i…vậy hả . Cô quát…giật cả mình
- Gì cơ .
Cái gì ý nhỉ????....tôi vừa nghe thấy cái gì mà hôn hôn với hít hít ý ....có phải nghe nhầm k vậy trời . Đê ma ma , chỉ tại cái tội “ngôn phi” mà tôi éo nghe thấy nó nói cái vẹo gì ? .
- Chơi cái gì cơ . Tôi hỏi trong khi 2 chị em kia đang đấu…mắt .
- Chơi bài hôn nhau . Con bé quay sang nói to ?????
- Hả?????????.....thật á . Tôi nhe răng hỏi
- Vớ vẩn . Cô lườm
“vớ vẩn , vớ vẩn…suốt ngày vớ mới chả vẩn”…tôi nghĩ . Quả thực dạo này k biết cô bị sao mà cứ k vừa ý cái gì là lại vớ vẩn . Cô quen mịa cái từ ấy rồi hay sao ý ? . Kể như hôm nọ ý , chả là hôm ấy tôi sang cô ăn cơm trưa . Um thì vào thấy có mình cô đang nấu thôi à . Chả biết là con bé kia đi đâu nữa . Hôm ấy cô mặc cái áo khoác mỏng cổ rộng có mũ . Nhìn xinh phết…mà đặc biệt cô rất thích màu sắc sặc sỡ . Cái áo nào của cô cũng thấy xanh đỏ hồng vàng à . Rất nữ tính…yêu lắm luôn ý . Lúc nấu ăn , cô cúi thấp thấp . Mà tôi lại cao hơn cô cả cái đầu nên khi đứng gần cô…tôi nhìn thấy…nịt zú . Trù ui , quả thật…đẹp mê hồn…màu hồng cơ . Tôi mới ghé tai cô nói nhỏ : “Em thích màu hồng thơ ngây”…rồi nhe răng cười  . Ấy thế mà cô quắc mắt nguýt dài dài…dài “Vớoo vẩnnnnn” . Rồi tiện tay chọi ngay cái đũa đang xào rau vào bụng tôi….đau vờ lờ . Nghĩ đi nghĩ lại…thế đéo nào , từ nãy đến giờ mình có làm cái vẹo gì đâu? . Bảo thích màu hồng thơ ngây mà cũng bị…màu hồng thì có nhiều cái màu hồng mà????...áo cô đang mặc chả màu hồng còn gì ? . Bó tay cô luôn…thính đến thế là cùng…biết ngay tôi nhìn…nịt zúuuuuuuuuuuuuuu)))))))))………………
- Nói lại xem , chơi bài hôn nhau á . Tôi hỏi con bé .
- Sợ à..dám k ? . Con bé quyệt những giọt nước mắt đã khô , trả lời thách thức .
- Chơi…chơi luôn . Tôi hào hứng .
- …Ok . Hơi sững lại nhìn tôi ,nhưng rồi nó trả lời ngay đc .
- Chơi…sọ gì . Tôi đưa tay trộn bài.
- Này… Cô quát .
- …ơ..sao zợ . Tôi giật mình quay qua nhìn cô .
- Chơi…chơi…cái gì mà chơi . Cô đỏ mặt 
- Xời…có sao đâu .Tôi nhẹ đáp .
- K..sao…cái gì???...nghỉ…nghỉ…k chơi bời gì hết . Cô xua tay , túm nhanh bộ bài tôi đang cầm…mặt đỏ lúng túng đáp .
- Ơ…chị hâm à????....áaaaaaaaa..
- Ai hâm…..bảo k chơi là k chơi…cấm cãi . Thôi xong đã “cấm cãi” là móm roài .
- Chị k chơi thì em chơi…gì mà… Tôi cãi .
- Đã bảo k…lấy sách ra…học bài .
Mặt lạnh như tiền , lời nói ban ra như mảnh dao lam cứa sâu vào…tim tôi…đauTooi đau lắm , đau như thị nở…à nhầm , như Chí phèo….mất bát cháo hành . Như thằng con trai mất đi…cái ấy…như đứa con gái mất đi chữ Trinh . Đau…rất đau , có ai hiểu cho nỗi khổ tâm của tôi k ? . Thôi đàng vậy , bé Chíp…anh với em có duyên nhưng k có..hôn rồi /
- Ư…chịiiiiiiiiii . Con bé phụng phịu
- Em đừng có điên nữa , im đi cho chị nhờ . Cô mắng yêu con nhỏ .
- Ứ…em muốn chơi bài cơ . Con bé ôm tay cô nũng nịu…hành động quá ưa…trẻ con
- Em mà chơi với cái thằng kia người thiệt chỉ có em thôi . Cô lườm tôi…”vãi cô” .
- Ế…bậy nha… Tôi xua tay kịch liệt phản đối .
- Xùy….ai ngu mà chơi với cái loại dê xồm này…hứ . Con bé cong cớn lên .
- Ê…con…à..bảo cái gì vậy hả . Tôi trợn mắt .
- Tôi chỉ thử anh thôi….đúng cái loại dê xồm tưởng bở…plè .
- “Mịa hóa ra bị lừa tình à
- Ai….mượn…
- Thôi đi…thèm thì cứ nói ra .
- Cô…bảo..
- Tưởng tôi ngu cho anh hôn chắc .
- Này…sao cứ nhảy vào họng tôi thế nhỉ .
- Cút đi thằng dê xồm .
Bằng một hành động dễ thương….tôi bay từ trên giường xuống dưới đất sau cú đạp thần sầu của…con điên . Phải nói thê nào nhỉ , thôi đéo nói nữa . Nhục k còn gì để nói . Cô ở ngoài cười đểu , con bé thì cười khinh bỉ….khổ thân cái thằng tôi . Chỉ vì một phút bất cẩn…tôi đã mang danh…dê xồm ngàn thu . Tức lắm nhưng éo làm gì đc , đành ngậm ngùi vác cái mặt mo học hành . Mà bực mình gê cơ , ngồi học mà 2 “đứa” kia cứ cười khúc khích . Lắm lúc chỉ muốn…thôi éo muốn . Tôi cũng phục con bé sát đất luôn ,. Nếu k tận mắt trứng kiến con bé khóc lóc tội nghiệp thì chưa chắc tôi đã tin nó vừa trải qua một cú sốc khá lớn . Nếu nói con bé là người dễ dãi thì hoàn toàn k phải . Con bé ăn chơi ăn diện và có phần đua đòi . Nhưng con bé k phải đứa hư hỏng . Bé có vẻ là một đứa con gái k ngoan . Nhưng tôi lại thấy đầy đứa ngoan k bằng con bé ấy chứ . Quả thực nếu trước đây chưa tiếp súc với bé . Tôi còn khá coi thường loại con gái đua đòi , chỉ yêu bản thân….và tính cách…đào mỏ  . Nhưng giờ thì tôi lại thấy bé k như vậy , vì tiềm lực kinh tế nhà bé khá dồi dào , k có nghĩa gì mà phải bàm váy đại gia vòi tiền cả . Chả qua mấy con mái dị hợp lớp tôi bơm vào đâu tôi hình ảnh xấu xa của một con bé vô tư trong sáng . Thử hỏi mấy ai bị thằng khốn người yêu suýt chút nữa làm nhục mà có thể quên nhanh đến như vậy???...ai…???...who???? . Chính cái tính ương bướng pha chút ngây thơ mà con bé có thể lấy lại thăng bằng nhanh đến như vậy . Nếu đặt vào trường hợp của 1 đứa khác…cô chẳng hạn…có lẽ sẽ đau rất nhiều đấy . Càng ngày tôi càng tôi cái mặt tốt của bé . Nhưng k phải vì thế mà tôi có thể thích nó ngay đc…đơn giản tôi và nó là kẻ thù . Còn vì sao là kẻ thù ư….I hate vandals…kẻ phá hoại đáng ghét nhất mà tôi từng gặp…..
24/12……..Noen…buồn .
Sáng sớm thức giấc , mỉm cười vui vẻ . Những mẩu tin nhắn tối qua làm tôi vui hơn bao giờ hết….
- “Chị ơiiiiiiii”
- “gì đó…hâm”
- “Tối mai….hyhy”
- “Tối mai làm sao”
- “Đi chơi đi…em với chị thôi hyhy”
- “Đi đâu…?” . ĐỆt
- “Đi mà…dạo mát thôi cũng đc hyhy” .
- “Um…..đc đó”
- “Trời ! sao k đc, vậy nha , 7h em qua chị , mà trốn đy đấy….k con bé kia lại đi theo rách việc hyhy”
- “um…cầu mong mai mưa…”
- “ở đó mà cầu đi…pipi ngủ ngon nha
- “Vớ vẩn…pi”
Ôi yêu đời quá trừi quá đất lun á nha  . Gì chứ có lẽ đây là buổi…hẹn hò đầu tiên của tôi đấy . Tối nay phải ăn mặc thật đẹp chứ nhỉ . Cơ mà tự dưng thấy tội tội cho con bé . Vừa mới chia tay thằng ny khốn nạn xong , chắc con bé cũng buồn . Mấy hôm nay thằng ny nó cứ đến làm phiền . Có tối , tôi đang học thì nó gõ cữa ầm ầm…nì nèo xin lỗi con bé tha thứ . Nó bảo lúc đó nó say , nó k điều khiển đc mình. Eo ôi…nghe sến bỏ mẹ đi ý . Nghĩ cũng tội , làm đéo gì phải khổ vậy chứ . Lần đầu tiên nhìn thấy thằng đấy khóc tôi còn k tin vào mắt mình . Đùa chứ con trai đéo gì mà ủy mị như đàn bà . Phải tôi á…xin lỗi tôi chưa trải qua bao giờ….nên éo biết . Có vẻ thằng kia yêu con bé thật , cơ mà con bé thì tôi chịu . Ai đời người yêu cũ ngồi ngoài cửa kêu gào khóc lóc xin lỗi đủ kiểu . Còn bà này bà ấy ngồi xem…Tom Jerry…cười khúc khích . Quả thực lúc đó tôi chỉ muốn sút cmn ra ngoài cùng thằng ny đang rên rỉ của nó thôi .Éo thể hiểu nó là cái loại gì nữa…qoái dị . Tôi với cô nói htees nào nó cũng éo nghe , nó bảo để thằng đó rên chán khi mệt nó khác biêt về…k liên quan gì đến nó hết . Thế là tôi và cô phải chịu tiếng rên gào trong vòng 30’ , gần điếc tai . May mà nó k xông cửa vào , chứ k tôi chém chết mịa nó rồi . Đc khoảng 2 hay 3 ngày gì đó , thằng bé cũng nản , k đến nữa . Nhưng mà con bé cũng phải nghỉ học 3 hôm do sợ thằng kia làm phiền . Nhưng theo tôi , con bé dù có tỏ ra mạnh mẽ đến đâu thì tôi cũng vẫn thấy một nỗi buồn trong nó . Cơ mà nỗi buồn ấy éo phải dành cho thằng kia…mà dành cho một vấn đề khác . Chả biết tối nay nó có đy đâu chơi k? . Hay lại ru rú ở nhà xem…hoạt hình .
Không khí noen chỗ tôi chả khác éo gì ngày thường  . Vì chỗ tôi k có nhà thờ hay đại loại những thứ phục vụ dành cho con chiên hoang đạo , thế nên dân ở đây k hào hứng noen cho lắm . Noen ở đây chỉ dàng cho thanh niên , những đôi yêu nhau hay đại loại là…mới lớn . Đường phố khá vắng vẻ , địa điểm tụ tập cũng chỉ có quảng trường hay công viên . Nhưng những nơi ấy chỉ dành cho bọn trẻ con thôi . Đôi nào dẫn nhau vào đấy thì…làm ăn thế quái nào đc . Tôi thì cực kì trong sáng , thế nên tôi vứi cô đi dạo ở đoạn đường mới mở là thích họp nhất . Chỗ đó vừa sạch sẽ , k bụi bẩn , khá trong lành…mỗi tội hơi tôi vì cạnh quả đồi . Từ bé tôi đã sợ ma nên đi ở đấy cũng thấy…rợn rợn .
- Sao k nói gì vậy . Cô lên tiếng phá vỡ bầu k khí yên lặng đang bao chùm .
- Ơ…à…hỳ . Tôi gãi đầu .
- Cười gì…rủ người ta ra đây rồi cười à . Cô nhăn mặt khó chịu .
- Thì…đang tận hưởng k khí trong lành mà hỳ .
Cô k nói gì , đưa mắt ngắm nhìn khoảng không gian trước mặt . Từ trên cao nhìn xuống , phố huyện quả thực hiện lên lung linh huyền ảo . Những ánh đèn cao áp thắp sáng , những biển báo nhấp nháy , xe cộ và người đi đường nhỏ xíu . Tạo lên một khung cảnh bình lặng , hiếm tháy ở nơi phồn hoa nhộn nhịp . Tự nhiên đầu óc cảm thấy nhẹ nhõm hẳn . Bên cạnh tôi , cô ngồi im như hòa cùng cảnh vật . Khẽ đưa tay vuốt mấy sợi tóc quyệt ngang đôi má hồng , tôi như đang chiêm ngưỡng bức tranh vẽ một thiên thần...dưới cảnh đêm ma mị huyền ảo .
- Có thể dừng đc k ? . Bất trợt cô lên tiếng
- Gì…ạ . Tôi ngư ngác
- Quan hệ này…là gì ? . Cô khẽ nghiêng đầu hỏi tôi .
- …………
Tôi im lặng trước câu hỏi đó . Đã bao lần tôi tự hỏi mình , tôi và cô là quan hệ gì . Câu trả lời thì k ai biết đc , đơn giản…vì nó k có câu trả lời….
- Có lẽ chị sai rồi T ạ . Cô cúi mặt .
- Sao ạ ? . Tôi nhíu mày khó hiểu .
- Đáng lẽ….chị…
- Em hiểu rồi…chị đừng nói nữa.
Điều cô sắp nói tôi cũng đã đoán đc từ trước . Tôi biết cô chỉ coi tôi như một đứa em trai . Cô đã thất bại trong tình yêu , vậy nên khi gặp tôi…tính cách gần giống người cô yêu….có lẽ chỉ một phút yếu lòng………….
- Chị xin lỗi . Giọt nước mắt khẽ lăn trên má…cô khóc .
- Chị k có lỗi , em mới là người có lỗi…em đã
- K…chị tự nguyện…
- Em hiểu…nhưng em….
- Chị đã ngộ nhận , chị ích kỉ khi coi em là kẻ thay thế…nhưng rồi chị nhận ra , đó k phải là tình yêu , chỉ là lúc đó chị quá yếu đuối…..
Nhiều lắm , cô nói hết nỗi lòng mình . Những lời cô nói…tôi cảm thấy buồn . K phải đau mà là buồn , có lẽ vì chưa trải qua hạnh phúc của tình yêu nên tôi k biết đc cảm giác yêu là gì . Tôi và cô là 2 người ở 2 thế cực khác nhau . Đó chả qua là một mối quan hệ mập mờ…k rõ…..
- Vậy tại sao chị lại quan tâm em như vậy . Tôi hướng đôi mắt nhìn xa xăm .
- Chị…
- Em ôm chị…đc k ? .
K đợi cô đồng ý , tôi ôm cô vào lòng . Hôn nhẹ lên đôi mắt nhòe lệ…….bắt đầu từ mai…tôi và cô trở lại vơi chính cuộc sống thực của mình….cuộc vui nào cũng có hồi kết…níu dữ đâu có đc gì , chỉ tổn làm đau nhau mà thôi……………………………………… …………………………………………�� �..
Updata : Tiếp

Cảm nhận được cái lạnh trong và ngoài và ngoài cơ thể , tôi khẽ run lên , siết chặt cô trong vòng tay mình . Tôi cố gắng níu dữ quãng thời gian ít ỏi còn lại bên cô . Bắt đầu từ mai , có lẽ tôi sẽ k bao giờ đc ôm cô như vậy nữa . Tôi k muốn….nhưng phải như vậy . Lúc đó , trong chí óc của một thằng con trai mới lớn . Tình yêu nó là một cái gì đó khá sa vời . Từ nhỏ đến giờ , nói thật cứ thấy gái xinh là tôi rung động rồi . Cảm giác thích ngắm gái xinh giường như tạo hóa ban cho mỗi thằng con trai…nhất là tôi . Nhưng để hiểu đc thích và yêu là gì thì tôi hoàn toàn mù tịt . Có thể tôi còn rất trẻ , tuổi của tôi chỉ nên có nhưng rung động học trò , những cô bạn gái mới lớn…một tình yêu trong sáng…………
- T…chị đau . Cô khẽ lên tiếng , có thể vì tôi siết chặt quá .
- Em…xin lỗi…
- …Chị…có chuyện muốn nói….
Cô ngước đôi mắt còn đọng nước long lanh lên . Tôi có thể cảm nhận đc nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn…bị tổn thương….
- Em..nghe . Tôi nhẹ nhàng thả cô ra .
- Chị…qua tết…chị….
…..”Hiding from The Rain and Snow…Trying to forget but I won't let go….Looking at a crowded street Listening to my…own heart beat….So many people all a…….” Giai điệu Take me to your heart vang lên nhẹ nhàng…cắt đứt câu nói của cô…
Cô khẽ giật mình rồi đưa chiếc đt lên…trên màn hình hiện số…Bé Phương . “Trời cái con hâm này , ở nhà chán quá hay sao mà gọi cô làm gì k biết..”, Tôi lẩm bẩm . Cô nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu rồi nghe máy …
- A..
- C.h..ị….ơ…i..cứ…u…e.m….c..hị….� �iiiiiii . Bên kia phát ra tiếng hốt hoảng ngắt quãng của con bé.
- Phương...Phương...em sao vậy...Phương . Cô hét lên .
- “Cái gì vậy…” . Tôi ngac nhiên xên vào .
- E…m…..Chị….e..m…
- Phương…
- Áaaaaaaaaaaaaaaaa…bỏ….ra………
Bé Phương hét lên , tôi và cô thật sự ngỡ ngàng . Dù k biết cái gì đang diễn ra nhưng bé đang gặp nguy hiểm…..
- Phương em đang ở đây…Phương ơi . Cô gào lên trong đt .
- ……………
Bên kia chỉ nghe thấy tiếng bước chạy gấp gáp…………
- Chị…bé Phương gặp nguy hiểm rồi .
- Ừ……ừ…sao…. Cô run rẩy nhìn vào màn hình đt .
- Aloo…Phương…. Tôi giằng lấy cái đt trong tay cô , ra sức gọi .
- Sao rồi…T…ơi . Cô mếu máo .
- Từ đã….chị để em nghe .
Cố gắng tập trung mọi tư tưởng , dồn toàn bộ sự tập trung vào cái đt . Đầu dây bên kia vang lên tiếng hét của bé….
- “Huhuhu….Thả…ra……thẳ…..tao…ra… .aaaaaaaaaaaa………….cút…đi….huhu…..� ��….”Đứng lại….mày chạy đâu…con điếm…”….Tiếng vọng của một thằng con trai….”….Bốp….aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…� ��………………là tiếng thằng con trai…………………..
- “Chị………..hộc..hộc..huhuhu”
- Phương…tôi T đây….em đang ở đâu…… Tôi mừng rỡ khi nghe thấy tiếng bé trong đt .
- T….Huhuhu…….tôi khó chịu lắm T ơi….hu.hu.uhuu. Con bé vừa chạy vừa khóc .
- Bĩnh tĩnh….em đang ở đâu…..nói tôi biết….
- Huhuhuhu….khó chịu lắm…..huhuhu
- Đang ở đâu…..Phương….
- Áaaaaaaaaaaaaaaa
- Phương…em sao vậy…Phương .
…bụp….xoạt xoạt…..tút……chiếc đt có lẽ đã…. Nguy rồi , bé….
- Chị ơi…Phương….
- Huhuhuh…T….Phương….nó đang…ở đâu…..
- Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa aaaaaaaa…………….
- Tiếng hét…..tiếng hét chị ơi . Tôi nghe thấy tiếng hét của con gái vang tại nơi đây .
- Um…..hét….là tiếng hét…….
- Đúng rồi …..đi thôi…nhanh lên chị .
Tôi cầm tay cô chạy nhanh về hướng tôi xác định . Nếu theo đúng như dự đoán của tôi . Bé Phương đang ở gần đâu…ngay tại con đường này . Tại con đường mới mở có một quán cafe sàn . Tại vì nó làm theo phong cách nhà sàn….2 tầng…..cổ trang…nhưng đẹp . Ban ngày quán này chuyên phục vụ khách nước ngoài đi thăm thú du lịch và bán cafe bình thường . Nhưng buổi tối biến thành một vũ trường thu nhỏ . Nới tụ tập khá an toàn cho thành phần ăn chơi bất hủ . Tôi đã có một vài lần vào đấy…nhưng đó k phải điều quan trọng . Giờ đây dù chỉ một tia hi vọng mong manh , tôi cũng phải cầu nguyện . Tôi thật sự lo lắng , k biết đã sảy ra chuyện gì nữa . Thằng ny bé….trong đầu tôi tự nhiên hiện ra hình ảnh của nó…..”bỏ mẹ rồi….thằng chó đấy….hỏng rồi…”. Đột nhiên tôi có cảm giác mình đang ở rất gần bé . Mong rằng may mắn sẽ mỉm cười………
Dưới ánh đèn cao ap thưa thớt , tôi và cô cố gắng bám víu vào nhau , chạy thật nhanh . Giờ mới thấy ngu khi đi bọ . Có vẻ cô thấm mệt , tôi nắm chặt tay cô . Cảm nhận tôi tay bé nhỏ ấy đang run lên…
- Chị….đứng đây đi…em…..
- K….đi…bé…Phương…
- Em…biết….em cảm nhận đc…bé đang ở đây….nhà sàn…chị biết…k? .
- …Nhanh….đi….
- Đc…k?....
- Đc…mà…đ..i..thôi….
Tôi và cô lại cùng nhau chạy đua với thời gian . Tính ra tôi và cô cũng vừa đi qua cái nhà sàn đó . Nó cách chỗ tôi và cô vừa ngồi tâm sự khoảng 1km . Nếu là đường bằng phẳng thì sẽ khá xa . Nhưng may sao ns ở cuối dốc…bọn tôi ở đầu dốc . Một mình với vận tốc và sức bền của mình . Tôi có thể chạy trong vòng 10’ ( Vì tôi đá bóng nên chạy khá nhanh ) , nhưng vì có cả cô nên cũng mất khá nhiều thời gian . Đúng là trời k phụ lòng người , thấp thoáng bóng đèn nháy của nhà sàn . Mừng rỡ….tôi nhìn cô cười . Nhưng….đến nơi rồi thì sao?????. Xung quanh rất nhiều xe máy….AB..NO…Ex….SH….đúng là nơi tụ tập của các đại gia . Tôi và cô đứng ngoài mà k biết phải làm gì . Tôi đang định kéo cô vào kiếm bé….nhưng cô níu lại lắc đầu….phải rồi…cô sao chịu đc những chỗ như này chứ. Đứng ngoài mà tôi còn nghe thoang thoáng tiếng nhạc đập uỳnh uỵch trong đó…..”Tiếng nhạc….đúng rồi….k có tiếng nhạc…”….
- Chị…chị…Đi thôi , Phương k có trong này đâu . Tôi hối cô .
- Sao..sao..T biết . Cô ngơ ngác .
- Lúc nãy trong đt đâu có tiếng nhạc…..
- Um….đúng…đúng..rồi…
- Đi…đi…chắc hướng đường abc….đoạn đấy vào huyện chị….
- Đi….cầu trời…
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Là tiếng hét……quanh đây……..bé đang ở quanh đây…tôi chắc chắn là như vậy .
- T…T….K..ia….kia….
Theo hướng tay cô….thấp thoáng 2 bóng đen….một kẻ lôi…một kẻ chống cự…..là bé………………………………………�� �………………..
- Thả…..ra……huhuhuhuhuhuhuh
- Con..điếm…mày chết với tao…chó đẻ….
- Huhuhuhu…..aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Tôi ngỡ ngàng….cái gì thế này . Thằng chó khốn khiếp kia đang kéo tóc bé…lôi về hướng tôi và cô…. Mắt tôi đục ngầu…nắm chặt tay…k ngờ mình bé lại lâm vào hoàn cảnh như vậy….
- Đm mày…chết với taoooooooooooooooooooooooooooooooooo
Tôi gầm lên , lao như một con thú……BỐP……………..một cú móc họng mạnh mẽ tương vào thằng kia .
- Khục….khục… Nó ôm cổ ho khan .
- Đm….Đm….Đm…….aaaaaaaaaaaaaaaa
Tôi giáng những cú đấm vào mặt thằng đấy . Tai tôi ù đi , giờ đây tôi gần như k nghe thấy cái gì . Tôi đang làm cái gì chứ….tôi k biết . Nhưng khi thấy bé bị như vậy…tôi thấy đay . Tại sao bé lại quen một thằng khốn nạn như cái loại này . Điên…tôi điên…khi chứng kiến nỗi đau mà bé phải chịu…..
- Đứng lên…..thằng chó….
Tôi hét….tay sốc nó lên . Thằng này cao ngang ngửa tôi và cũng gầy giống tôi . Nó là cái dạng công tử bột ăn chơi đua đòi nên khá may mắn khi tôi đấu tay tôi với nó . Nếu sét về thực lực thì tôi có chút lợi thế về sức khỏe và có biết võ chút đỉnh…..nhưng nó đánh nhau nhiều nên có kinh nghiệm hơn tôi …..đm quả thực tôi muốn đập cho nát cái bản mặt khốn nạn của nó……….
- Đm…mày..có còn là con người k thằng khốn…
- …Bốp….nó đấm tôi….
- Đm…mày là thằng *** nào…..muốn chết hả .
- Gru….mày chết với bố .
Hai thằng lao vào nhau như hai con thiêu thân . Nó tung chân đá ngang mặt tôi , vì đỡ hụt nên tôi loạng choạng . Nó nhân cơ hội lao vào đấm trực diện vào mặt tôi . Máu mồm phun ra….xay xẩm mặt mày….chưa kịp định hồn , lại một pha lên gối….lần này là vào bụng . Đau đến không thở đc , tôi lùi lại . Nó xông lên nhưng tôi chóng né sang rồi giơ chân đạp vào mạng sườn của nó . Cả tôi và nó đều thấm mệt , nói thật tôi k biết miêu tả đánh nhau như nào hết á . Lúc đó 2 thằng đánh cũng khá lâu . Vì xung quanh vắng vẻ nên tôi và nó như 2…hiệp khách . Nói thật đấy , đánh nhau mà đấu như đấu võ trả giống phim trưởng à…đùa tí chứ lúc đó tâm chí đâu mà tưởng tượng…..
- Hộ….c….mày….
- Đcc….lắm….mẹ mày…..
- Đm…
- Chửi…con..mẹ mày….
- Đm…nhớ mặt…tao….mẹ..mày….
Tôi k trả lời nó , quay sang cô và bé đang ôm nhau khóc . Giờ nhìn kĩ , trời đất…bé bị sao thế này . Chạy lại…tôi lay vai bé….
- Phương…em..sao vậy…Phương…
- T..T…ơi….bé…Phương…huhuhu .Cô ôm bé khóc .
- Sao…sao nhiều mồ hôi quá vậy….Phương….tỉnh lại đi….
- …Nóng…..nóng….
Bé hé mở đôi mắt , lờ dờ , người bé run lên . Hơi thở rất gấp gáp , mồ hôi chảy ra rất nhiều . Luôn miệng kêu nóng….chân tay bắt đầu run rẩy…..bé bị sao bé ơi??...
- Thằng chó…mày làm gì bé….đm mày . Tôi đứng dậy lao về phía thằng kia .
- Con mẹ mày….lo cho con điếm à con chó….đm đêm nay sẽ sung sướng lắm đây hahahahahaha .
- Đm..mày nói gì….
- Cút con mẹ mày đi….bố đéo biết hahahahah.
Nói rồi nó lệnh nghệnh lấy xe ra về . Đầu óc quay cuồng , càng ngày tôi càng k thể hiêu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa………
Khó khăn lắm tôi với cô mới đưa đc bé về nhà . Tôi cõng bé trên lưng…nhưng hỡi ơi….k biết bé làm sao , người bé rất nóng , bé bấu rất chặt vai tôi . Miệng rên rỉ những tiếng vô nghĩa….”nóng….ư…hư….nóng…a….ư� ��”…..cô và tôi đều sợ hãi . Tim tôi đập nhanh….tôi k biết….k biết cái qoái gì đang diễn ra đây………trời ơi…………………………………..
Updata : Tiếp
http://www.lengiuong.us/2013/03/truyen-se-truyen-tinh-nam-cuoi-cap.html
…………………………………………�� �.
- Alo..
- Chị dậy chưa ?
- Um chị mới dậy thôi , đang nấu cháo T à .
- Dạ…chị..bé Phương sao rồi ?
- Con bé vẫn ngủ T ạ .
- Vẫn ngủ sao? >.<
- Um…chắc mệt quá .
- Uh…tối qua bé có…
- May mà k sao…bé ngủ từ lúc T về .
- Vậy là may rồi .
- Hôm qua chị sợ quá…. Giọng cô có phần nghẹn ngào .
- …Em xin lỗi…em…
- Có sao đâu mà phải xin lỗi…chị còn phải cám ơn em…k có em….chị…k biết làm thế nào nữa .
- Dù sao em cũng suýt…
- K…T…làm vậy…là đúng mà…
- Đúng…đúng sao?...em k hiểu… Tôi hừ nhạt .
- Vào hoàn cảnh đó….chị k có lý do gì để trách T cả .
- Nhưng em đã…
- Tất cả cũng vì bé Phương thôi…đúng k? .
- Dạ…
- Vậy thì quên đi…chị k trách T đâu .
- Em cảm ơn….
- Thôi T vào học đi….chị nghe thấy trống rồi đấy .
- Dạ…hôm nay chị k đi dạy à .
- Um…hôm nay ở nhà chứ…bé Phương…
- Dạ vâng…em biết rồi…nếu Phương tỉnh mà bị sao….chị gọi em luôn nhé .
- Hỳ…lo cho bé Phương quá ta .
- Lo gì…thôi em cúp máy nha .
- Um…pipi T .
Trở vào lớp , tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều . Những gì xảy ra tối qua cứ như một ác mộng . Mệt mỏi , căng thẳng…có nước mắt…và có cả…một chút hài lòng . Nếu ai đã từng đọc mấy chap trước , ngày noen tức 24/12 , tôi có lấy lý do là thi học kỳ 3 ngày nên k có chap . Thật lòng k phải như vậy …xin lỗi nha . Hix…đầu tuần mà sao nhiều thứ rối ren quá vậy trời . K biết còn bao nhiêu “cạm bẫy” chờ đợi cái thằng tôi vượt qua nữa đây . Ôi…cái cuộc sống vô tư ngây thơ như tờ giấy “trắng” đâu mất….sao toàn thấy “giấy than” là thế nào hả trời .
…………………………………………�� �…………….
- A…thằng chó…hôm qua sướng k cu . Thằng chó ny bé , tôi gặp nó ở cầu thang khi đang lên học thực hành môn Lý.
- ………Lườm…………….
- Hahaha…nhìn mặt bơ phờ thế này chắc bị hành cho “liệt” rồi hả cu . Nó cười to , mọi người nhìn tôi và nó…ngại vl .
Tôi hừ nhẹ…đối với loại não mịn như mông này thì tốt nhất im lặng . Càng nói với nó thì càng tỏ ra mình cùng đẳng cấp với nó .
- Mày ngon lắm…phá tao là k yên đâu .
Nói nhỏ vào tai tôi….đó là một lời hăm dọa . Hay đúng hơn tôi sắp ăn hành rồi . Kệ…coi như ta đây điếc . Vẫn phong thái ung dung , tôi coi như nó là cục “Shit” , tránh càng xa càng tốt . Dù biết rằng khó khăn bắt đầu ập đến rồi đây…..hazzzzzzzzz!!!!!! .
- Mày gây sự gì với nó à . Thằng bạn tôi hỏi sau khi nó đi khỏi .
- K…kệ mẹ nó , tao đéo quan tâm .
- Cẩn thận , thằng đấy có “cơ” đấy .
- Mẹ…tao thế này ăn 1 đập chết mẹ nó rồi…cần đéo gì “cơ” mới chả k “cơ” .
- Thì tao nói thế , mày k đánh đc gọi thằng Đạt nó giúp . Thằng bạn này cũng quen biết với thằng Đạt , nó là em họ hay sao ý .
- Rồi…tính sau .
- Mà đm mày làm cái đéo gì mà gây sự với nó thế .
- L.ồn…tao thông nát ass nó 
- Á…….đm thằng biến thái . Nó hét toáng lên rồi chạy nhanh vào lớp .
Nhìn cái bộ dạng nó mà tôi k khỏi buồn cười . Nó là thằng bé nhất lớp , tính tình thì nhút nhát….bé mà . Tôi với nó học với nhau từ hồi mẫu giáo nên cũng gọi là thân , chí ít ở khoản…bựa . Nhớ có lần hồi lớp 5 , đợt đó bọn tôi ăn cơm bán trú và ngủ trưa luôn tại trường . Giờ hôm ấy đang ngủ , cũng sắp đến giờ dậy rồi . Quản giáo thì đi ăn cơm , mấy thằng bọn tôi nói thật lười ngủ bỏ mẹ đi ý . Mà hễ cứ nằm cạnh nhau là y như rằng k nói chuyện thì phá…đéo cho bọn khác ngủ . Trưa hôm đó , tôi đang gà gà ngủ thì thằng H (tên nó)…bủm rắm dí vào…mồm tôi . Mẹ…nói ngoa chứ rắm nó….kinh vãi cả đái ra ý . Đến giờ thi thoảng tôi lại lấy cái chuyện nó bủm rắm ra chửi nó . Hai thằng cứ gọi là ngồi cười…méo cả miệng . Lúc đó tôi dậy chửi nó thì nó cười nhe răng , bực lắm nhưng k làm gì đc . Thế nhưng lúc sau thì tôi hưởng ứng nhiệt tình cái trò này . Hai thằng cứ thế bủm rắm vào tay rồi đi dí từng thằng một….làm bọn nó dậy hết……buồn cười nhất là cái thằng H….ĐKM nó , đánh rắm xong “ị” cmn ra quần . Báo hại hôm đó tôi vừa buồn cười vừa sợ . Sau thì nó bị bà quản giáo đánh cho tét đít vì cái tôi….”ị đùn” . Tuổi thơ dữ cmn dội……
…………………………………………�� �….
Nếu trước mặt bạn…một cô gái xinh đẹp đang…khiêu dâm bạn thì bạn sẽ phản ứng như thế nào? . Câu trả lời có hai phương án tối ư :
- Thứ nhất : Làm thịt…dĩ nhiên
- Thứ hai : Bỏ qua
Còn đây là đáp án :
+ Nếu làm theo phương án thứ nhất…..bạn là một thằng đàn ông đích thực
+Nếu làm theo phunogw án thứ hai……bạn là một thằng…gay đích thực .
Vâng…hình như tôi là một thằng gay mấy lão ạ . Nhưng nếu trong hoàn cảnh này…ai “gay” được như tôi…thì đó mới là đàn ông đích thực .
…………………………………………�� �…………………………………………� ��…………………
Toàn bộ người người đi đường đều nhìn thấy một thằng nhóc gầy còm cõng trên vai một đứa con gái…k nhìn thấy rõ mặt . Bên cạnh , một cô gái với khuôn mặt k có gì gọi là…sức sống . Sự hoảng hốt của cô làm cho thằng nhóc bội phần lo lắng . Cõng trên lưng một thân thể rũ rượi , tóc tai đầu óc rối tung . Miệng lảm nhảm rên rỉ những câu vô nghĩ . Nếu có ai thắc mắc thì chắc họ sẽ nói : “bọn trẻ ranh bây giờ ăn chơi quá nhỉ….nhậu nhẹt đến rũ rượi…cái lũ hư hỏng” . Họ k nói , nhưng qua ánh mắt....tôi thấy sự khinh bị và thất vọng của những người lớn dành cho bọn tôi . Mặc kệ mấy cái ánh mắt cú vọ đó . Việc cần làm bây giờ k phải là quan tâm xme người ta nghĩ gì về mình , mà nghĩ gì thì kệ họ….họ nghĩ chứ mình nghĩ éo đâu mà phải lo….
- Chị mở cửa nhanh lên .
- Um…chờ tí .
Đặt bé lên giường , tôi và cô nhanh chóng lấy khăn ướt lau mặt cho bé . Nhìn bé tội nghiệp quá . Đôi mắt lờ đờ lúc nhắm lúc mở , hơi thở càng lúc càng gấp gáp nặng nhọc . Cô hết đứng lại ngồi , lo lắng chăm sóc cho bé . Sự im lặng lại bao chùm căn phòng . Càng lúc bé lại càng tỏ ra…dữ dội hơn……
- Nóng…nóng….. Tiếng bé hổn hển .
- Phương….em..
- Nóng….nóng…chị…ơi…n…óng…quá…a aaaaaa
Ôi trời đất quỷ thần ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!.......bé vùng dậy…….lột ngay 2 cái áo đang mặc trên người . Tôi và cô sững người …”bé ơi…bé làm cái vẹo gì vậy bé ơi“ .
- Phương….em…làm…cái gì vậy…Phương . Cô hốt hoảng nhặt cái áo bé vứt dưới đất lên , tiện thể nhìn xem tôi có nhìn bé k .
Tôi làm cô thất vọng….tôi đang nhìn chằm chằm vào…bé .
- Nóng….aaaaa….bỏ ra…nóng….
Bé hét lên rồi một lần nữa làm tôi chết điếng người….bé cửi quần ngay trước mặt tôi….ĐỆT.
- Em…khó…chịu…quá…chị…ơi…huhuhu .
- Trời ơi Phương ơi….em làm sao vậy Phương….Phương . Cô ôm bé òa khóc theo.
- Huhu…em…khó…huhuh….
- Huhuhu…em..ơi…
Giật mình …..bé đang nhìn tôi . Lúc này thì tôi đang đứng như trời trồng cạnh giường . Đôi mắt bé đang nhìn tôi , cái nhìn k phải bình thường….cái nhìn của sự thèm muốn . Sâu thẳm trong đôi mắt , tôi có thể thấy sức chịu đựng của cơ thể bé đang dần yếu đi . Nó cần đc giải tỏa , nói đúng hơn là cần đc….chăm sóc . Lần thứ 3 tôi chết lặng…..lần này còn khủng khiếp hơn gấp trăm ngàn lần . Bé đẩy cô ra , lao như một con thiêu thân nhẩy bổ lên ôm chặt lấy tôi . Đôi môi căng mọng dính chặt lấy môi tôi . Ngỡ ngàng…..tôi ngừng mọi cử động . Như một nguồn điện cao áp đánh thẳng vào não bộ , tôi hoàn toàn bất động . Bé gì chặt cổ tôi , kéo đầu tôi xuống…hôn mãnh liệt lên môi tôi . Nụ hôn gấp gáp , lưỡi bé khuấy đảo mọi ngóc ngách trong miệng tôi . Hơi thở dồn đập , tiếng nhóp nhép vang vọng xung quanh….. Ánh mắt tôi cô chạm ánh mắt tôi…tôi bừng tỉnh…đẩy mạnh bé ra khỏi người mình
- Em…e.mm . Tôi lấp bấp .
- Kh..ó…ch…ịu….Ưm…..
Một lần nữa môi tôi lại dính vào môi bé , tôi rùng mình…cố gắng đẩy bé ra nhưng khá bất lực . K hiểu bé lấy đâu ra nguồn sức mạnh khủng khiếp đến như vậy . Bé ôm chặt lấy tôi , ra sức hôn tôi . Vùng vẫy tìm cách thoát thân , tôi đành phải bám vào vai bé để cố ẩn bé ra . Nhưng…khi chạm vào vai bé…k hiểu sao tôi lại bủn rủn . Mùi hương từ cơ thể bé sộc vào mũi tôi….ma mị..quyến rũ . Cơ thể “bán khỏa thân” của bé quả thực quá nóng bỏng . Làn da trắng , nổi lên những hạt mẩn đỏ….cơ thể bé thu hút toàn bộ sức lức của tôi . Đầu óc choáng váng , cơn đau do thằng kia mang đến như đc xoa dịu . Tôi bỗng thấy nhẹ nhõm…đôi tay đặt trên vai bé như muốn siết chặt lại……Nhưng…hình ảnh một con bé bướng bỉnh , láo toét chuyên môn kiếm cớ gây sự với tôi hiện lên . Đó k phải hình ảnh của sự ngây thơ…mà đúng hơn là một con quỷ cái . Nhưng nó tác động mạnh mẽ đến ý thức phần người trong tôi…tôi k thể để phần con khống chế đc….
- Bĩnh tĩnh lại đi . Tôi hất con bé xuống giường…quát .
- AAAAAA…mẹ mày….khó chịu quá . Con bé quát tháo chửi bới .
- Chị mau dữ nó lại .
Tôi hốt hoảng khi bé vùng lên định…vồ tôi tiếp . Gọi cô…nhưng cô bất động , cô ngồi im trên thành giường…nhìn tôi và con bé k chớp mắt .
- Trời ơi….chị…ơi…cứ…u…em….
- …………………………..
- Tỉnh lại đi…..Phương….thả….tôi.ra….
Tôi nhảy lên giường tránh con bé….nó điên rồi . Nếu tôi đoán k nhầm….bé bị uống thuốc kích dục rồi . Thuốc đang phát tác , hành động của bé nói lên điều đó .
- Mẹ….mày….
- Chị….
Con bé ôm trầm lấy tôi , đè tôi ra giường…..bầu ngực ép sát và ngực tôi….mềm mại . Nước mắt con bé rơi lã chã , tôi k hiểu tại sao . Nhưng tôi biết con bé cũng đang khống chế bản thân dữ dội lắm…. Cô vẫn còn đang ngỡ ngàng , vẫn ngồi bất động .
Phải nói thế nào nhỉ???? , với tình cảnh như hiện tại thì tôi như “kẻ bị hại” và con bé “người hại” tôi . Mỗi người đàn ông , dù già trẻ hay lớn bé đều có một điểm chung là…”yếu” trước gái đẹp . Cái “yếu” tôi muốn nói đến là sức chịu đựng . Bồ tát có hiển linh hay phật tổ có xuất hiện đi chăng nữa thì sự thật vẫn là : sức chịu đựng của một thằng con trai đã cạn . Phần người bị lấn áp , dành chỗ cho phần con chiếm dữ . Nếu có cầu bồ tát hay cầu phật tổ thì chỉ cầu : Sức mạnh , Sức khỏe và Sức dai mà thôi………………
Tôi nằm im chịu đựng , nói đúng hơn là có phần…”cam chịu” . Những nụ hôn cứ thế diễn ra liên tiếp giữa bé và tôi . Tay bé giựt mạnh cái áo khoác mỏng của tôi ra . Bé rời môi tôi…tiến dần xuống cổ…….
- Ư…m……
- ……………Tôi chỉ còn biết nhắm mắt , đầu óc quá mụ mị rồi . Bé quá quyến rũ , bốc lửa và gợi tình .
- Hư…huhuhuhuhu .
Tiếng khóc của cô vang lên , tôi mở mắt . Khuôn mặt thanh tú phờ phạc thấy rõ . Những giọt nc mắt tiếp tục lăn trên đôi gò má mịn màng . Sự hốt hoảng xen lẫn thẹn thùng và sợ hãi xuất hiện rõ trên khuôn mặt cô lúc này . Cô chỉ còn biết nhìn…và nhìn . Đây k chỉ là một cú sốc….mà nó còn đánh mạnh vào tâm lí của một người giáo viên như cô . Chứng kiến cảnh đứa em gái bé bỏng tội nghiệp của mình đang vật lộn với những ham muốn thể xác . Nếu có ai từng chứng kiến hay đã qua sử dụng thuốc kích dục , thì hẳn họ sẽ biết rõ tác dụng gê gớm của thuốc . Còn đối với cô và tôi , đây cõ lẽ là khoảng thời gian khó khăn bậc nhất . Ánh mắt chứng kiến , phải chăng cô đang tự hỏi chính mình : Giúp ai???...
Vật bé xuống giường , tôi lấy hai tay giữ chặt hai tay bé . Mồ hôi , nc mắt của bé và tôi hòa trộn vào nhau….mệt mỏi….mặn đắng .
- Chị… Tôi giương ánh mắt sang cầu cứu cô .
- …..T….P..hương….c..
- Giúp em….giữ….bé…….aaaaaaa
- Ư….ư.. Bé cắn chặt vào vai tôi .
- Là…thuốc kích dục chị ơi . Tôi đau đớn .
- …Thu….ốc…. Chắc có lẽ cô cũng lờ mờ đoán….nhưng….
- Làm…sao…đi…chị…ơi..
- …Chơ….i….e..m….đ…i…..m…ẹ….m… .à….y.....a….nh….ơ….i…
Tiếng rên rỉ ngắt quảng và sự vùng vẫy quyết liệt của bé làm tôi mất dần phương hướng .
- ….Aaaaaaaaaaaa……ưm……. Môi tôi lại bị khóa chặt bởi môi bé
Kiềm chế sao????, kiềm chế nổi sao ?…. Khi mà trước mắt tôi bây giờ là một thân hình hoàn mĩ . Liên tục liên tục quyến rũ tôi . Quần áo làm tôi thấy nóng bức , nóng từ tư tưởng lẫn thể xác . Lột phăng cái áo lót ra , tôi cảm nhận đc mồ hôi đang chảy dọc sống lưng . Cô ngỡ ngàng chứng kiến hành động của tôi . Một hành động mang tính chất….của giống đực…tôi hết chịu nổi rồi . Môi hòa môi….lưỡi hòa lưỡi . Tôi say sưa cảm nhận vị ngọt của đôi môi bé . Mắt tôi đục ngầu theo từng cử chỉ uốn éo của bé . Một tiếng hét nhỏ vang lên bên tai , và một bóng hình chảy thẳng vào nhà tắm . Tiếng sối nc vang lên sau đó . Nhưng tất cả trở lên vô hình , trong bộ não chỉ huy của tôi…nó đã ra lệnh cho phần con chiếm dữ . Tôi và bé quấn lấy nhau cuồng nhiệt . Ôm chặt thân hình bé nhỏ , tôi cùng bé lăn lộn một góc giường . Rời đôi môi bé , tôi tìm đến cổ và…bầu ngực . Chiếc nịt vú xộc xệch bay theo nằm gọn cùng mớ quần áo hỗn độn cuois giường . Suýt xao…bộ ngực căng tròn , hai núm đỏ hồng cương lên cứng cáp . Ngực bé thật đẹp , tôi say sưa chiêm ngưỡng….
- Ưm…
Bé khẽ rên , kéo đầu tôi xuống . Hành động dứt khoát của bé càng làm tôi điên đảo . Ngậm…day…mút….xao…nắn…nhào….nặ n….tôi “thưởng thức” đôi hồng đào tuyệt vời mà tạo hóa ban tặng……..
- ..ưm…a….ư.aaaaa….
Tiếng rên đứt quãng đầy khoái cảm của bé như tiếp thêm dục tính trong tôi . Đột nhiên bé vùng dậy đẩy tôi xuống giường . Đôi tay nhỏ bé run run tháo cúc quần tôi ra…nhanh chóng vội vàng . Tôi hốt hoảng bật dậy , ôm ghì lấy bé hôn bé mãnh liệt . Tay tôi ra sức vần vò đôi hồng đào bé . Cơ thể bé run rẩy đón nhận…..
- E…m………ư..m…..hừ…hừ…….
- ……………………..
- ….y…ê..u….e….m…………đ….iiiiiiii� ��….a…….c..hơi….e..m….a…
Tai tôi ù đi , sự va chạm xác thịt càng lúc càng làm tôi mất kiểm soát chính bản thân mình . Tôi k muốn làm hại đến bé…tôi k có quyền làm như vậy . Tôi chỉ muốn giải tỏa phần nào những bức bối trong cơ thể bé mà thôi . Nhưng bây giờ chính tôi cũng đang bức bối kinh hoàng . Sự khó chịu của cơ thể bắt đầu lan truyền đến các nơron thần kinh . Chân tay tôi mất kiểm soát dần , cái tai hư đốn bắt đầu tìm đến…”khe suối thần” . Quần chíp…lá chắn bảo vệ cuối cùng trên người bé…mịn màng tươi mát quá . Khẽ vuốt nhẹ , bé rướn lên rên rỉ . Ướt át…nước từ “khe suối” thấm đẫm qua lớp quần . Dịch chuyển từ trạng thái nằm , tôi nhổm dậy…banh 2 chân bé ra . Trước mắt tôi là một tòa thiên nhiên tráng lệ….mặc dù chưa nhìn thấy . Hơi thở quá nặng nhọc , tôi cúi xuống…hôn “khe suối” . Ngai ngái mặn mà…đó là mùi vị mà tôi cảm nhận đc . Bé run lên bần bật , tay bé dí chặt đầu tôi vài “khe suối”…miệng rên rỉ đầy khoái cảm : “ưm…ơ…ư…..” . Bé kẹp chặt đầu tôi lại , khá khó khăn để tôi thoát khỏi đôi chân trắng nõn của bé . Cơn hứng tình như vươn lên đỉnh điểm , bé ẩn tôi ra , đưa tay định cửi phăng tuyến phòng thủ cuối cùng của mình ra . Một lần nữa lý trý của tôi lại ngăn hành động đó của bé . Tôi biết bé đang rất…khó chịu , nhưng tôi k đành lòng . Chút lương tâm ở cái tâm hồn thiên thần của tôi vẫn còn . Tôi nghĩ đến ngày mai , nghĩ đến tương lai sau này của bé . Có thể tôi ngu ngốc , mỡ đã dâng đến miệng mèo mà còn chê . Nhưng tôi k thể…tôi đã từng suýt chút nữa hại “nhỏ”…người bạn thơ ấu của tôi . Tôi k thể phạm sai lầm một lần nào nữa . Dù rằng…chính xác ra tôi còn khá ghét bé…và nhỡ đâu…bé còn trong trắng . Vì ghét bé nên tôi đành phải kiềm chế . Tôi biết bé đang khổ tâm , thuốc kích dục là loại thuốc kinh hoàng bậc nhất . Nếu k đc quan hệ thì sẽ rất khó chịu , loại thuốc mà tôi nghĩ…bẩn nhất trong thế giới loài người . Tại sao bé lại là người yêu của cái loại khốn nạn vô nhân tính kia . Nếu hôm nay k nhờ có may mắn thì k biết đêm nay…bé sẽ ra sao nữa . Một ý nghĩ thoáng qua…đưa bé lên viện . Nhưng rồi tôi lại run sợ với chính ý nghĩ đó của mình . Giờ mà đưa bé lên viện thì chắc…tôi đang ngồi trong đồn cảnh sát lấy khẩu cung mất . Nhưng làm sao đây ? , khi mà bé đang lên cơn…nếu k giải tỏa thì bé k trụ đc mất . Những giọt nc mắt của bé rơi có nghĩa bé đang chịu đựng dằn vặt quá rồi . Tôi chỉ có thể…giả tỏa “bên ngoài” cho bé thôi . Tôi bắt đầu mút núm vú bé , tay tôi ghì chặt lấy tay bé k cho bé vùng vẫy nữa . Nhưng rồi k hiểu sao…tay tôi lại từ từ…cho xuống “khe suối” . Lúc này quần chíp của bé lệch hẳn sang một bên rồi . Dù chưa nhìn thấy…hay đúng hơn là k dám nhìn , thì với đôi tay đang dặt trên “khe suối” , tôi cũng cảm thấy rùng mình…ướt át…rậm rạp quá…..
- A…nh..ơi….ư.m…..
Miết nhẹ nhàng , cảm nhận từng đợt khí trào ra từ bé . Tôi nhìn thấy nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt thấm đẫm những giọt nc mắt khô dần . Nụ cười đó , bờ môi đó…quấn hút…mời gọi . Lợi dụng…đó chính là từ mà tôi đang suy nghĩ vào lúc này . Tôi lợi dụng hoàn cảnh , lợi dụng tác động của thuốc mà tôi đã có những hành động… ngước mắt lên nhìn bé , mắt bé lim dim dường như bé đang cảm nhận những xúc cảm của thể xác . Chuyển mình , tôi hướng đôi mắt nhìn thẳng vào mắt bé….:
- Phương…nhìn anh đi…cố gắng lên em…
- …ưm…….
- Cố lên em…em chịu đc đúng k?...cố lên em..
Bằng ánh mắt dịu dàng trân thành , tôi cố gắng động viên bé . Tôi biêt bé đang cố vùng vẫy và tôi sẽ giúp bé thoát khỏi cảm giác này . Hơi thở bé nóng bỏng phả vào mặt tôi . Đôi môi hé mở…nhưng…..:
- ….a..nh….ưm….chụt…
Má….con bé lại hôn tôi , thật tức điên với bé mất . Nhất quyết…tôi nhấc bổng bé lên , bế bé chạy thẳng vào nhà tắm . Đột nhiên tôi muốn nhúng con bé vào nc , k hiểu sao tự dưng tôi lại nghĩ rằng nước lạnh sẽ làm bé tỉnh táo hơn . Nhưng khi vào nhà tắm…tôi như chết lặng………………
Updata : Tiếp

..........................................
- ..T...là...m..cái...gì...vậ..y..vậy...HẢ? ?? .
Với khuôn mặt đỏ bừng , giọng nói ấp úng k lên lời . Trước mắt tôi , một thân hình căng mọng quyến rũ . Làn da trắng hồng được tô điểm thêm những giọt nc li ti lăn nhẹ . Khuôn mặt cô đỏ bừng , đôi tay bé nhỏ cố gắng che chở cho "vùng nhạy cảm" đang căng lên đầy sức sống . Tôi ngỡ ngày trước vẻ đẹp yêu kiều sexy của cô . Hai mắt trao nhau , một đôi ngượng nghịu xấu hổ...một đôi quay cuồng ngắm nhìn... Trên tay tôi , bé dường như cảm nhận đc một cái gì đó khác lạ đang xảy ra . Khẽ nhúc nhích , bé xoang người hướng ra ngoài . Đôi mắt mơ màng đỏ hoe khẽ nhíu lại , môi bé mấp máy những âm thanh k rõ nghĩa......:
- Ưm...ư.....
Với vòng tay k lấy gì là rắn chắc . Đó là k muốn nói là yếu đuối . Chỉ cần một tác động nhỏ của bé , tay tôi đã run rẩy . Phải cố gắng nâng trụ , gồng cơ...tôi mới dữ đc bé an toàn . Chứ nói thật...quả đấy mà làm rơi bé thì nhọ lắm .
- T vào đây làm gì . Cô nhăn nhó lên tiếng .
- Em..em..đưa Phương vào...
- Làm gì??...ra ngoài đi...chị đang tắm . Cô to tiếng .
- Nc giúp Phương tỉnh táo...thì em mới đưa Phương vào đây chứ . Tôi cau mày phản bác .
- ........................................
Cô nhăn mặt khó hiểu , nhưng cũng chả đợi cô đồng ý . Tôi bế bé đặt xuống sàn nhà tắm . Với tay lấy vòi hoa xen , dựng bé vào tường . Cơ thể bé lúc này mềm nhũn . Khó khăn lắm tôi mới dựng cho bé ngồi đc . Chả biết phải làm sao , tôi cứ thế lấy vòi phịt nc vào đầu vào mặt bé...
- ...A..khụ...ax....
Bé sặc nc , lấy hai tay che mặt lại . K dừng lại , tôi gỡ tay bé ra . Liên tục phịt nc vào mặt bé , tôi biết làm như vậy rất nguy hiểm . Nhưng hết cách rồi , nếu k làm ngay...tôi e rằng...chính tôi cũng k dừng lại đc...huống chi là bé... Cơ thể bé co rúm lại , từng dòng nc lạnh trôi xối xả từ đầu xuống mặt . Mắt bé nhắm nghiền , miệng ú ớ những câu sợ hãi k rõ nghĩa . Vì là nc lạnh nên cơ thể bé run bần bật . Làn da trắng trẻo có phần tái đi , da gà nổi lên rõ rệt . Với cái lạnh ngoài trời và cái lạnh trong tâm hồn tôi...tôi rùng mình mỗi khi có những giọt nc bắn lên . Trông bé thật thảm hại và tội nghiệp . Nếu đc so sánh , thì bé như 1 con nghiện đang rằn vặt chịu đựng cơn thèm thuốc của cơ thể . Cô sợ hãi...
- T...dừng lại...T điên à .
Cô giằng lấy cái vòi tôi đang cầm . Nhưng tôi nhất quyết k đưa cho cô . Đã muốn kìm nén thì phải kìm nén đến cùng . Bé đã bị như vậy rồi thì phải mạnh tay thôi . Để lâu...rất nguy hiểm....
- Dừng lại...dừng lại ngay . Cô ngồi xuống ôm che chở cho bé .
- Hu..hu..khụ...khụ... Bé khóc .
- Chị tránh ra...chị muốn Phương chết sao ? . Tôi quát .
- Đừng mà.... Cô lại mếu máo .
- Tránh ra...phải cho nó tỉnh lại..
- K...dừng lại...đừng làm vậy T ơi...bé Phương chết mất...huhu..
- Chết sao...để lâu thì k chỉ Phương...mà em và chị đều chết...tránh ra . Tôi hất tay cô , ra sức phịt nc vào bé .
- AAAAA....ặc...khục....
- T..ơi...chị xin T...dừng lại đi...Phương k chịu đc đâu...
- Em nói cho chị biết , Phương dính thuốc kích dục đấy , thuốc kích dục đấy chị hiểu chưa....Nếu chị còn muốn thấy cảnh như vừa rồi thì chị cứ ôm đi...cứ ôm đi...... Tôi quát tháo .
- Hu...hu...ch..ị...ơi . Bé ôm chặt lấy cô...tìm kiếm điểm tựa che chắn...cơ thể run rẩy k có chút sức lực .
- ...hu..đừng mà...k...huhu... Cô ôm bé khóc lóc cầu xin .
- Em...chỉ muốn tốt cho Phương thôi...nghe rõ chưa??..
- Huhu...cút đi...ra đi..huhu . Cô gào thét đuổi tôi .
- Em...nói chị k nghe chứ gì??...đc rồi , chị đi mà giải quyết...em đi về...cộp .
Tôi vứt mạnh cái vòi xuống nền nha khô khốc . Nước mắt tự dưng trào ra...đưa tay lau...tôi xoay người định bước ra khỏi chỗ này . Bỏ...bỏ hết đi , con bé....và cả cô...đâu có là gì của tôi . Việc đếch gì mà tôi phải lo lắng , phải khóc lóc cho họ chứ . Ừ thì tôi yếu đuối , động tí là khóc đấy . Ừ thì tôi bồng bột nóng nảy đấy...thì sao?! . Tất cả vì ai cơ chứ?!...chả lẽ vì bản thân tôi sao? . Nếu vì bản thân thì thử hỏi tôi có phải gồng mình chống trọi những cám dỗ của dục vọng bản thân k ? . Hừ...nếu thế thì tội gì mà tôi k hưởng? . Tôi đâu có mất mát gì ? . Hay đơn giản có khi tôi còn giúp người ta xung sướng thôi . Nhưng vì sao tôi k dám làm như vậy ?...chả vì sao cả . Đơn giản tôi khinh những loại người như vậy ! . Âu cũng là giúp ích cho chính mình mà thôi.........
- T...xin...lỗi...
Cô cầm tay tôi kéo lại . Thật sự điên mất , nhìn cô và bé khóc tôi k đau chắc . Tôi vui sướng khi hành hạ bé hay sao ? . Chả phải tôi đang run lên với cái lạnh của kẻ dính nc lạnh vào mùa đông để rồi run lên lạnh lẽo.....phải rơi nước mắt vì 2 đứa ương bướng trước mắt hay sao????........
- ...chị...b..ỏ ra...em về... Tôi nghẹn giọng .
- Đừng..mà...chị xin lỗi..hức... Cô cầm chặt tay tôi níu dữ .
- Chả phải chị đuổi em sao?..em còn lí do ở lại à...ở lại để kiềm chế à?...
Đm một giọt nước mắt lại rơi xuống . Tự nhủ sao trời sinh ra mình yếu đuối như vậy . Là thằng con trai mà yếu đuối như đàn bà . Mẹ khiếp...tự nhiên muốn sang Thái vãiiii...l.ồnnnnnn .
- T đừng trẻ con như vậy , chị xin lỗi T rồi còn gì...huhuhuhu . Khóc ngon lành như trẻ lên 3  .
Ơi trời......chỉ muốn hét to : "CLGT...hả trời" . Đời như chó mực , cách đây có mấy giây mình bị xua đuổi như một con...mà giờ lại kêu mình đừng trẻ con như vậy . Đéo hiểu gì luôn...lần đầu gặp loại người này...muốn...h....i....ế....p...gê . Nhưng tôi cũng bình tĩnh lại...
- Trời ạ...thì em trẻ con đc chưa . Tôi nhăn nhó hạ giọng .
- Hư..c...lườm...
Cả hai dừng lại , k ai mở lời . Sự im lặng bao chùm , tiếng rên hừ hừ run rẩy của bé làm tôi chú ý . Cô cũng nhanh chóng chỉnh vòi sang chế độ nc nóng . Nhẹ nhàng tắm cho bé.....
Ây da...giờ mới thấy cuộc đời nở hoa à nha . Trước mắt tôi , hai mĩ nhân nghiêng nc nghiêng thành . Nếu cộng thêm cho 2 nàng 10cm chiều cao nữa thì tôi dám chắc con mụ nữ hoàng nội y Phương Trinh chỉ là con muỗi đậu trên đít con ruồi mà thôi(đừng chửi gì em nha) . Với khuôn mặt góc cạnh sắc nét , mỗi nàng đc tô điểm hình hài xinh đẹp khác nhau...nhưng đều có có một điểm chung là......nước mắt nước mũi chảy ròng ròng . Đã k chú ý thì thôi , nhưng kể từ lúc cô khóc lóc lườm nguýt tôi mới thấy . Hai đứa con gái một đứa khoả thân hoàn toàn , một đứa khoả thân sắp hoàn toàn...vì còn cái quần chíp . Và bên cạnh 2 mĩ nhân có một "nam thiên thần" cơ bắp cuồn cuộn , đẹp zai ngời ngời . Cũng với bộ dạng "bán khoả thân" , nhưng may mắn cho thiên thần là chàng ta vẫn còn mặc chiếc quần bò bó sát "thằng nhỏ" của thiên thần . Thiên thần bây giờ mới sực tỉnh . Đôi mắt chàng lia khắp thân thể mĩ miều của cô nàng "khoả thân hoàn toàn" . Chàng chu du khắp cơ thể nàng , đôi mắt lộ rõ sự thèm muốn . "Thằng nhỏ" hư đốn có hiện tượng chuyển mình theo truyền thuyết Thánh Gióng Vươn Vai . Bắt gặp cặp mắt cú vọ đang lòy ra xung sướng . Cô trợn mắt rồi thở mạnh . Giật mình , tôi nhìn cô lấm lét . Đôi khi tôi cũng tự hỏi chính mình , chả hiểu vì sao mà từ nhỏ đến giờ tôi sống rất vô tư . Có thể tôi rất trẻ con , lũ bạn tôi cũng bảo tôi trẻ con . Tôi có thể buồn , có thể giận , có thể khóc vì một vấn đề nào đó . Nhưng lại nhanh chóng nhố nhăng ngay đc . Ví dụ như trong một lần đá bóng ăn tiền với lớp a2 . Đối với những trường số 1 của huyện hay thị trấn thì mỗi khối có 2 lớp luôn đi đầu về học tập và phong trào là lớp a1 và a2 . Lẹ dĩ nhiên...đối thủ khó chịu nhất về mọi mặt của bọn tôi là lũ a2 này . Trận đấu thì căng thẳng vô cùng , hai bên ăn miếng trả miếng liên tục . Tôi đảm nhiệm vị trí tiền đạo cánh trái (gần giống C.Ronaldo7 ý) . Mỗi đợt lên bóng cùng với kĩ thuật và tốc độ của mình , tôi dễ dàng vượt qua ít nhất một cầu thủ đối phương . Nếu đá sân 11 thì tôi chưa từng thử , nhưng với sân 7 người thì tôi cũng là một mắt xích quan trọng của toàn đội . Và cái tôi muốn nói ở đây đó là sự bình tĩnh trong mỗi đợt lên bóng . Với cầu thủ chạy cánh nhỏ con , đối thủ và trở ngại lớn nhất là bị bao vây giữa 2 cầu thủ to con đối phương . Mỗi khi tôi cầm bóng hay bất cứ ai trong đội tôi có bóng là y rằng có 2 thằng đội kia bao vây . Ý tôi muốn nói là bọn kia chơi thủ toàn diện . Cả sức , lực và thể hình bọn tôi đều thua kém . Dễ hiểu vì sao mà kể cả bật nhả nhanh đến mức nào đi nữa cũng k thể tiếp cận đc khung thành bọn kia . Vị trí hậu vệ cánh bên bọn kia là thằng to con nhất khối . Với những như nó , phương châm lấy thịt đè người đc phát huy hiệu quả nhất . Tôi có kĩ thuật + tốc độ , nhưng k tài nào vượt qua đc hắn . Và trong trận đấu , bất lực + xuống sức thường làm cho các cầu thủ chán nản lùi bước . Gần về cuối trận , khó khăn lắm bọn tôi mới mở đc bàn thắng . Kể từ đó bọn đấy liền chơi thô bạo theo hướng...k ăn đc thì đạp đổ . Dễ hiểu cho bọn nó , thua mất tiền thằng nào chả xót . Nhưng bọn nó chơi xấu quá , ăn chân bọn tôi k thương tiếc . Tôi đâm ra bực bội nóng nảy và có phần nhởn nhơ , cứ có bóng là tôi bắn( câu giờ ý ) . Mà đâu có nhằm vào gôn đâu . Toàn nhằm đầu thằng kia sút thôi à . Sút mãi thì cũng đc 1 quả ngay giữa mặt nó . Thằng bé ôm mặt kêu rú như động kinh . Tôi thì lấy làm hả hê lắm , thằng đội trưởng bên nó thấy thế lao vào đòi đấm tôi . Lão trọng tài ra can , nhưng thằng lợn ấy ngoa ngoắt vãi cả đái ra . Nó chửi tôi rồi chửi cả đội tôi chơi bẩn . Cay lắm , tôi k phải dạng hổ báo gì những hễ ai mà động đến bố mẹ tôi là tôi tức lắm . Nói thật chửi nhau thì thà địt bố địt mẹ ra nghe còn dễ tai . Đây nó cứ cạnh khoé ý muốn nói bố mẹ mày chẳng ra gì nên đẻ ra thằng con chẳng ra gì nốt . Đã mệt lại dính thằng lợn này , cú quá tôi mới lao vào đả nó . Đc sự giúp đỡ của mấy thằng kia , tôi húng lắm . Đấm loạn cmn xạ hết cả lên(nghĩ lại hồi đấy trẻ trâu vãiii) . Cuối cùng thằng nằm bẹp...là tôi . Đơn giản...thằng lợn to gấp đôi tôi . Đau đớn về thể xác lẫn tinh thần , đã thế còn bị quỵt tiền . Tôi tức giận vô cùng . Hận cho một thân hình...nhỏ con . Nhưng cái chính ở đây đó là bản tính yêu đời vô tư trong sáng . Tôi cũng quên chuyện đó chỉ sau 1 đêm . Tiếc là hôm sau bị mẹ đấp cho mấy phát vì.....mang thằng em ra là bao cát...
Trở lại với khung cảnh thần tiên . Sau một hồi ngắm nhìn+thèm thuồng , tôi mới dần lấy lại bình tĩnh . Hít một hơi , tôi nói :
- Chị để em...bé Phương dính thuốc kích dục , hiện tại trong người bé rất khó chịu , em k còn cách nào khác , em chưa xâm hại gì Phương , em k dám chắc mình kiềm chế đc bao lâu , chỉ mong cho đến lúc Phương làm chủ đc cơ thể của mình , giờ chỉ mong nc lạnh sẽ giúp Phương tỉnh táo hơn...
- Chị hiểu rồi , T ra ngoài đi .
- Hả...ra ngoài gì ?..em ở đây giúp Phương mà...?
- Bảo ra ngoài thì ra ngoài đi , chị khác biết phải làm thế nào . - Nhưng...
- Nhưng gì...ra ngoài nhanh .
- Nhưng mà...
..........Bốp...bịch..........
- A..ui da....
Bằng một động tác nhanh nhạy , cô đạp tôi văng ra ngoài rồi đóng cửa lại . Đau đớn cho thân phận thằng con trai bị hắt hủi . Tôi xách mông ra giường nằm . Vừa đi vừa lẩm bẩm...chỉ muốn hét to : "Cái đồ vũ phu...đồ....đàn bà....đen vờơooo...lờờooo" . Lấy cái áo ra mặc , hix...cái áo thun bo đi 80k hàng chợ mới mua tuần trước nay nhìn thảm quá . Rách một miếng to từ nách xuống . Chắc trong lúc giằng co với con bé đây mà...nản thật . Lấy tạm cái khăn lau người . Trời...nhìn thê thảm vô cùng . Quần tôi gần như ướt sũng , biết vậy lúc nãy cởi ra có phải lành k ? . Cái lạnh bắt đầu thấm vào da thịt . Giờ tĩnh tâm lại thấy mình liều quá . K biết bé có sao k nữa , chẳng may mà bé trúng gió thì xác cmn định . Nằm ngửa ra giường , tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng . Sao mọi chuyện cứ rối lên thế này . Sóng gió tôi đâu có gây ra mà sao cứ bắt tôi hứng chịu hậu quả hả trời . Nghĩ mà hnay may mắn đứng quá nhiều về phía tôi . Nếu k may mắn gặp đc bé thì có lẽ bé gặp hoạ lớn tôi . Thật k ngờ thằng khốn kia dám làm chuyện đồi bại như vậy . May sao bé mạnh mẽ , cương quyết chống lại để rồi có cơ hội thoát nạn . Cái may mắn nữa là phòng trọ của cô . Phải nói phòng trọ này cách âm rất tốt . Dãy trọ này chỉ dành cho những người công ăn việc làm ổn định . Phòng cô nằm cuối và nhỏ nhất . Xây theo kiểu nhà ở cấp 4 . Có đầy đủ tiện nghi như nhà ở của gđ . Chính vì thế nên những việc xảy ra trong đây k ai biết đc . Mặc dù buổi tối khá yên tĩnh , nhưng quanh xóm k ai phát hiện . Giả dụ mà lúc tôi đang....ứ...ứ...với bé như lúc nãy thì có người chạy vào thì.....éo dám nghĩ đâu . Mải suy nghĩ , tôi chợt nghe thấy tiếng thút thít vang lên trong phòng tắm . Bên cạnh đó là lời động viên nhẹ nhàng ấm áp . Haz!!!...khổ thân con bé , k biết rồi sau khi tỉnh táo lại , con bé có nhớ những việc mình làm k nữa .
Bật đt lên , thấy 5 cuộc gọi nhỡ của 1 số lạ . Đầu óc đang rối bời , tôi cũng kệ mịa nó . Cũng 11h kém rồi , tính ra mình vật lộn với con bé lâu gê gớm nhỉ.........
- T ơi... Cô mở cửa gọi tôi .
- Đây...sao chị . Tôi nhanh chóng chạy ra .
- Đưa bé Phương vào giường hộ chị .
Khá kiệt sức , tôi cũng k ẵm nổi bé nữa . Hình như bé thiếp đi rồi thì phải . Quấn trên người chiếc khăn tắm to đùng , tôi cũng cùng cô dìu bé lại giường . Bé bây giờ k khác gì cọng bún thiu , chân tay mềm nhũn , chả còn tí sức lực nào cả . Vậy cũng tốt , thà bé ngủ còn hơn là thức để...gào thét . Đặt bé nằm ngay ngắn , cô đắp chăn lên người bé , tay lấy chiếc khăn lau tóc cho bé . Nhìn bé phờ phạc quá , mí mắt sưng húp vì khóc quá nhiều , môi tím bầm lại...chắc do lạnh quá . Cô cũng mặc bộ đồ ngủ vào rồi . Chắc vì quá mệt mỏi...nên cô im lặng...
- Thôi..T về đi , cũng muộn rồi . Cô khẽ lên tiếng .
- Dạ...ở lại thêm lúc nữa...nhỡ em về Phương lại quậy thì mệt lắm .
- Um...
Cô k nói gì , đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của bé . Tôi và cô người ngồi đầu , người ngồi cuối giường . Cả hai đều mệt mõi xem chút lo lắng . Sự việc giờ trở nên nghyêm trọng rồi . K biết phải xử trí ra sao , nhưng trước hết phải chăm sóc kĩ càng cho bé đã .
- Chị...k..ngờ..Phương lại bị...như vậy .
Giọng cô ngẹn đắng , đôi mắt đỏ lên...mọng nc .
- Dạ...việc đến mức này...em cũng k biết phải sao nữa .
Tôi thở dài ngao ngán , quả thật thì nó quá sức đối với 1 thằng nhóc gầy gò ốm yếu .
- Hức...sao em dại quá vậy Phương . Cô nấc nhẹ .
- ...chị đừng khóc nữa , đi nghỉ sớm đi...khóc nhiều sẽ mệt đấy .
- Ừm...
- Dù sao k thể trách Phương đc , Phương bị hại mà , có trách thì trách sao Phương lại quen thằng khốn kia thôi . Tôi phân trần .
- Cũng tại chị , chị k coi sát nó , để giờ nó bị như này...chị..đau lắm...hức .
- Thôi nào...ai muốn nó xảy ra đâu .
- Hức...Phương nó là 1 đứa ương bướng , con bé cứng đầu từ bé rồi . Lúc nhỏ nó đáng yêu và ngoan lắm . Gia đình nó trước kia hạnh phúc lắm . Nhưng rồi ba mẹ nó đi tìm hạnh phúc riêng cho mình , thành ra k ai chăm sóc , dạy dỗ nó cả . Từ đấy nó trở lên hỗn láo , chơi bời mất kiểm soát . Vì k quản lý đc nó nên bố nó mới gửi nó lên đây ở cùng cô chú . Nhưng cô chú nó đi làm suốt , có quản cũng như k . Năm nay lên đây làm nên chị mới đón nó đến ở cùng . Nhiều lúc thấy con bé lủi thủi ngồi buồn một mình chị thương lắm . Gđ tan vỡ , bố mẹ đùn đẩy trách nhiệm nuôi dưỡng con cái . Làm con của cái gđ đó...vui sao đc...
Những lời tâm sự của cô làm tôi thấy ngỡ ngàng . Hix...sao đời lại bất công với bé như vậy . Đằng sau sự ngạo mạng , hỗn hào là một tâm hồn bị thiếu thốn , tổn thương nghiêm trọng . Vậy mới thấy , người xấu đâu hẳn đã xấu . Khi ta nhìn về cái tâm họ , chắc chắn ta phải suy nghĩ rất nhiều....
- Haz!..... Tôi thở dài .
- Giờ lại...như này...chị k biết làm thế nào nữa T ạ .
-..........................................
-..........................................
- Con bé mạnh mẽ thật...chị nhỉ .
- Ừ...m...
- ..........................................
- ..........................................
- Muộn rồi...chị ngủ đi...em về đây .
- Um...T về đi...
- Nếu có việc gì gọi cho em luôn nha . Tôi dặn dò .
- Um...chị biết rồi .
- Nhớ nha...gọi em luôn đấy .
- Rồi...
Cô cười nhẹ , dù trong nụ cười là dáng vẻ ủ dột , mệt mỏi . Tôi đóng cửa rồi đi về . Mông lung quá , tôi hiểu thêm về bé rồi . Người mà tôi luôn coi thường vì dáng vẻ kênh kiệu tiểu thư . Tôi cứ nghĩ bé có tất cả , có cha mẹ yêu thương che chở , có bạn bè chia sẻ buồn vui chứ . Cuộc sống của bé theo tôi nghĩ đc trải dài 1 màu hồng . Nhưng giờ thì sao?...tất cả những thứ đó chỉ là vỏ bọc bề ngoài , còn bên trong...thối rữa hết rồi . Gia đình k hạnh phúc , bạn bè xa lánh hãm hại . Rồi sau thì bé phải làm sao???.....đời nhiều cái chó đẻ............................................. ................................
Updata : Tiếp
http://www.lengiuong.us/2013/03/truyen-se-truyen-tinh-nam-cuoi-cap.html
..........................................
Với cái thể trạng như cá trên cạn . Đúng theo lời "thù nguyền" : Anh hùng khó qua ải mĩ nhân . Ý nghĩ của câu nói trên thì hẳn mọi người đều thấu hiểu . Theo nghĩa bóng thì nó giống y trang nghĩa đen...đều chung một mác danh : Dại gái . Nếu phân tích theo khía cạnh của một người ngoài cuộc thì tôi đang vướng vào cái "thù nguyền" đó . Bởi vì sao??...đó là bởi vì tôi vừa mang tấm lòng hiệp nghĩa anh hùng ra cứu vớt cuộc sống tươi đẹp cho một xinh linh dễ thương xinh đẹp . Tôi đã gan dạ chấp nhận mọi khó khăn về thể xác lẩn tinh thần có thể trong tương lai gần . Và điều đó cũng có nghĩa...tôi dại cmn gái . Nhưng nếu nhìn nhận kĩ càng của người trong cuộc thì lại khác hoàn toàn . Hãy nhìn phân tích của tôi...mọi người sẽ rõ...
+ Thứ nhất : Tôi là "anh hùng" ư...nhầm rồi...nhầm to rồi...tôi là "thiên thần" cơ mà .
+ Thứ hai : Tôi thiên thần đúng k , thử hỏi nhiệm vụ của thiên thần là gì...đương nhiên là "cứu nhân độ thế - giúp người cứu người" roài .
+ Thứ ba : Cái này mới là quan trọng này...suỵt...nói nhỏ nha...."tôi chưa nghĩ ra"...suỵt...đừng cho ai biết đấy...Ok.
..........................................
- Alo...chị ạ .
- Um...T à .
- Em qua chị ăn cơm nha...hỳ .
- Hnay 4 tiết à...ừ...vậy qua đi nha .
- Ok...chị
Thời tiết trở lạnh hơn , những cơn mưa phùn báo hiệu mùa xuân đang về . Cái tiết trời se lạnh làm tôi thấy khoan khoái . K biết tại sao chứ tôi...ghét mùa đông lắm . Mùa đông chỗ tôi lạnh lắm , kéo dài từ tháng 11 đến tận tháng 3 tháng 4 năm sau . Miền bắc mình như kiểu càng ngày càng khắc nghiệt hay sao ý . Tôi là 1 người kị lạnh , hễ trời trở lạnh là cảm cúm liên miên . Cứ thấy cái cảnh "sụt sịt" là nản toàn tập rồi . Và k biết vì da mặt tôi mỏng hay sao mà rất dễ nẻ . Người bị nẻ hay khô da trông tợn lắm . Nhìn cứ già già bẩn bẩn thế nào ý . Vì thế tôi ghét mùa đông...à còn cái ghét nữa . Cái này thằng nào cũng ghét , đó là lũ con gái . Thử hỏi mùa đông thì con nào dám áo hai dây quần đùi mỏng để khoe hàng...đau lòng lắm luôn ý .
Cái cảm giác tức tức trong lỗ mũi thật khó chịu . Đêm qua "sụt sịt" mệt vãi cả chấy . Độ mệt còn tăng lên khi nghĩ lại hoàn cảnh hqua . Người ta thì đêm noem vui vẻ hạnh phúc . Còn mình thì...số phận nó trêu ngươi vậy đó . Những mùa noen trước thì cầu mong có 1 em sánh bước tay trong tay cảm nhận vị ngọt của chữ tình . Noen năm nay tưởng vớ đc "1 em" thì lại...đời nhiều ca khó đẻ .
Về nhà tắm qua phát , tối qua về hôi như cú ý . Tại "hoạt động" hơi nhiều nên mồ hôi tuôn ra . Sáng nay lên lớp bị con bạn ngồi cùng bàn bịt mũi xa lánh chửi mình ở bẩn...nhục nhã đau đớn cho cái kiếp này . Ngâm mình trong nc ấm , đầu óc khoan khoái hẳn . Ngẫm lại những sự việc xảy ra tối qua . Quả thật như phim hành động . Suy nghĩ nhiều lắm , ở cái tuổi ăn chơi nửa vời này của tôi thì hình như là quá sức . Với những toan tính thủ đoạn trong cái "tình yêu học trò" thì quả là k ngờ . Tôi k dám tin đó là sự thật . Giả sử nếu có thủ đoạn hay vụ lợi mà giở trò up thuốc này nọ trong thế giới người lớn thì còn có thể . Chỉ là tình yêu học trò vớ vẩn mà đã xảy ra truyện này rồi . Tôi k phải chê trách hay phản đối tình yêu tuổi học . Vì tôi cũng đang là học trò , cũng có những rung động với gái xinh . Tôi cực kì trân trọng tình học trò . Đơn giản đa số mối tình đầu của mỗi người đều là tình học trò . Tình yêu học trò bây giờ k còn trong sáng như xưa . Tôi thấy cũng đúng thôi , thời nay khác thời xưa nhiều mà . Và cứ tình học trò là phải trong sáng à , thế thì hoạ may ra có "tình con nít cấp 1" thôi . Nhu cầu sinh lý giữa con trai và con gái đang độ tuổi phát triển thì điều đó là bình thường...đối với tôi . Nhưng khi trứng kiến cái "tình học trò" của bé và thằng ny bé thì tôi cảm thấy sợ . Chả nhẽ xã hội bây giờ nhiều cái nguy hiểm vậy sao??...Why??...vậy thì với 1 thằng nhóc miệng còn hôi sữa như tôi sẽ phải ra sao...Can I Hep Me........
Đúng là tôi cảm thấy sợ , cái tôi sợ k phải sợ 1 trận đòn , k phải sợ 1 cuộc trả thù mà tôi sợ chính bản thân mình . Mỗi người đều có 1 tính ích kỉ riêng . Tuỳ thuộc vào tính cách mà tính ích kỉ đó ít hay nhiều . Chỉ vì ích kỉ mà con người ta mất kiểm soát . Tôi sợ sẽ có 1 ngày sự ích kỉ của tôi sẽ làm tổn thương người khác . Thằng ny của bé là 1 thằng ích kỉ . Với nó , tình yêu nó giành cho bé chắc chỉ là sự chiếm hữu , chắc gì nó đã yêu bé thật lòng . Mặc dù khi bị bé đá , nó đã khóc lóc cầu xin bé . Cái bản lĩnh của đàn ông khi ny mình là 1 hotgirl luôn là một cái gì đó rất tự hào . Vì thế khi bị đá , thì cái ham muốn chiếm hữu cùng lòng tự tôn của đàn ông nó bộc phát . Hành đồng của thằng ny bé cũng chỉ là nhất thời thôi . Nó ích kỉ khi nghĩ rằng bé phải là của nó , nó phải chiếm đc ít nhất là thân xác bé . Điều đó tôi cảm thấy thất vọng , thất vọng vì thằng kia quá đàn bà . Thất vọng vì bé quen 1 thằng đàn bà như nó . Nếu đem so sánh nó với tôi á...xin lỗi chứ "thiên thần" với "đàn bà" thằng nào hơn .
- A..T..
Tiếng gọi của con bé 2lúm khi tôi vừa thò cái đầu ra ngoài :
- Ơ??.....
- Gì vậy "lúm" .
- Qua em ăn cơm đi , nay mami anh uỷ quyền ohm hihi .
- Ax...đùa hả ? .
- Đùa gì cơ? .
- Sao nay mời anh ăn cơm , lạ à ? .
- Hứ...cái đồ hâm...
- Anh qua em ăn đi , sáng nay mẹ anh nhờ em nấu cơm cho 2 ae anh rồi . Con bé "Pằng" lên tiếng .
- Ax...trời ! sao k bảo anh sớm . Tôi nhăn nhó .
- Thì giờ bảo rồi còn gì . Bé "2lúm" cau có tỏ vẻ khó chịu .
- Sao mẹ anh dở trứng vậy trời . Tôi kêu gào trong lòng .
- Thế có ăn k thì bảo đây .
- Anh có hẹn rồi , để hôm khác đi .
- Hẹn gì?...em nấu xong rồi .
- Thôi xin lỗi , tí bảo thằng C qua , anh k ăn đâu .
- K đc , mẹ anh dặn rồi .
- Kệ...anh đi đây .
- Anh đi em méc mẹ anh  .
- Ơ hay cái con bé này .
- Biến đi...chị đây k cần .
Nói rồi nó ngúng nguẩy lắc mông ưỡn ẹo phi vào nhà . Thiệt hết nói nổi con này luôn . À cũng phải nói qua , từ cái đợt trời trở lạnh là tôi k dậy sớm tập td nữa rồi . Con bé dạo này cũng dạn lắm . Hôm lâu lâu tôi còn thấy có thằng cu nào đi xe đạp đến đón nó đi học cơ . Nghĩ cũng buồn cười , 2 đứa lớp 10 rồi mà lùn lùn nghịch nghịch như con nít . Thằng cu cũng lùn y trang con bé . Tôi thấy chúng nó hợp đôi lắm à .
..........................................
.........Bốp............
- Thằng khốn nạn .
- Phư..ơ...ng...
- K..hốn...nạ...n...hu..hu..u..
Khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt , khoé mắt sưng vù thâm tím...nước mắt cứ thế tuôn ra k ngừng . Một cái tát đau và những tiếng thút thít đến nao lòng . Hai con người , hai thái cực . Kẻ khóc người ngỡ ngàng...kinh ngạc .
- ..Th..ả..e..m RA...HUHUHU...TH..ẰNG...CH...Ó...
- Dừng lại Phương...dừng lại .
Tai tôi ù đi , tiếng gào thét của bé , sự bất lực của cô . ..........................................
Updata : Tiếp

..........................................
Má tôi đỏ lựng , in hằn rõ nét hình 5 ngón tay nhỏ nhỏ xinh xinh . Cái tát diễn ra quá nhanh và quá bất ngờ . Tôi bất động , lần đầu tiên trong đời bị gái tát ( trừ mẹ ) . Cảm giác bỏng rát vùng mặt thật điên hết cả người .
Lúc tôi sang , thấy bé vẫn đang nằm lim dim nhưng hình như chưa ngủ . Ngó vào bếp thì thấy cô đang nấu ăn . Thế là mới lại gần giường , vừa mới đặt tay lên trán con bé xem nó có sốt k thì...ăn ngay cái tát vào mặt . Nhục nhã và đau đớn , người bị tát là tôi . Nhưng cái fuck diu...kẻ khóc lại là con bé...đéooo...hiểuuu!!!...
- Em bình tĩnh Phương ơi . Cô ôm chặt con bé .
- Huhu...b..ỏ...ra!...
Thể trạng bé lúc này rất yếu . Mặt mũi hốc hác xanh xao , tóc tai bù xù...cơ mà vẫn phảng phất mùi thơm....éo hiểu con gái nó là cái giống gì nữa .
- Chị bỏ nó ra , xem nó làm gì . Tôi lên tiếng sau 1' bất động
........cô nhìm tôi rồi buông con bé ra...................Bốp.......................l ần này là má bên phải........................cân rồi...................
- T..hằn..g...kh...ố..n...nạn....CHÓ ĐẺ....bụp..........aaa........bốp.......... .......bốp.......
Con bé gào lên , xông vào đấm , véo , cấu , cào tôi túi bụi . Tôi đứng yên , chịu đựng nỗi đau thể xác . K hiểu con này nó có học võ k mà lực đấm của nó mạnh mẽ trâu bò đến vậy . Cứ thế nó gào , thét , đập tôi như đập con...cún . Vừa khóc vừa đánh , tôi thấy nó đáng thương vô cùng..............
- ĐỦ CHƯA !
Đưa tay nắm chặt tay bé , tôi ẩn bé sát tường...
- MẸ...MÀY...THẰNG CHÓ...
Đang định phang cho nó toè cmn mỏ cơ mà éo dám....
- CHỬI CÁI...ĐÉO GÌ...ĐIẾC TAI TAO...
- MẸ THẰNG...CHÓ....CHÓ...HUHUHU...
- ...........nhìn..............
- BỎ TAO RA...HƯ..HƯ..
- ....vẫn nhìn.....................
- AAAAAA...BỎ RA...ĐAU QUÁ....
- T..thả Phương ra...
Cô kéo tôi ra khỏi người con bé . Tôi tức lắm , càng bóp chặt tay hơn....
- Huhuhuhu...
- T..bỏ...ra...T....
- Nói...sao đánh tôi!!!...
- Huhu....huhu...
- NÓI...bóp tay mạnh hơn...
- AAAA....HUHUHU...
- Trời ơi...T....có gì bình tĩnh T ơi . Cô vẫn cố gắng kéo tôi ra nhưng vô ích .
- Chị đi ra . Tôi quát .
- ...Ơ...
- NÓI...MAU...
- Mẹ...huhuhu...đau...mà...huhu....
Con bé đuối sức , khóc k thành tiếng nữa . Nhìn rất ư là tội nghiệp...
- Hừ...
Tôi thả tay nó ra , dù sao nó cũng là con gái . Chân yếu tay mềm , nhỡ mà bóp mạnh quá...hỏng hàng nó thì bỏ mẹ.
- Em sao k?...trời...đỏ hết tay rồi thằng kia . Cô tức giận nhìn tôi .
Xoay xoay cổ tay , tôi nhìn cô và con bé bằng ánh mắt bất cần . Tức là 1 điều hiển nhiên , nhưng cũng vì thương bé quá . Chả biết bé làm sao nữa...
- Hư...ư...ư....
- Thôi nào...nín đi , em sao nữa vậy hả Phương ơi . Cô dìu bé lên giường , giọng trùng xuống...nghe rất buồn .
- N...ó...n.ó...ấy..ấ...y....n...ó....h..iế p...e..m...hưhư... . Con bé nấc lên từng tiếng 1 .
- Hảaaa...
.........Bùm..........tiếng nấc của nó làm tôi giật bắn.......................
- Ê...ê.....con kia....nó....i...gì...gì...vậy...HẢ.. Tôi lấp bấp .
- Phương...sao em nói vậy... Cô đỏ mặt quát .
- ĐÂY...HUHU...XEM...ĐI...ĐỒ KHỐN NẠN .
Con bé lật tấm chăn lên , chỉ tay vào một khoảng đệm....................................ôi cái gì vậy trời...................trên cái đệm trắng......có một.....vài giọt............................................ máu tươi..........................................OM G.........
- ................chết đứng................
- Huhuhu...chị...ơi.... Con bé ồm trầm lấy cô nức nở
- T....
Cô nhìn tôi ngỡ ngàng , mắt tôi cũng mờ đi . Hình ảnh tối qua chạy qua bộ não . Hình ảnh hai thân thể gần như...trần chuồng...dính chặt lấy nhau . Nhưng...nhưng k thể nào , tôi thề với trời là tôi chưa hề làm gì bé . Thậm trí tôi còn chưa nhìn thấy "cô bé" cơ mà . Sao có thể xảy ra đc...k...k thể nảo....
- K...K Phải...k...
Tôi ôm đầu , choáng váng , tôi bấn loạn thật sự . Cái thứ "đỏ đỏ" trên tấm nệm cứ mập mờ ẩn hiện trước mắt tôi . Chả lẽ đó là sự thật??? . Sự thật rằng tôi...đã lấy đi sự trong trắng của bé . Trời ơi...tôi phải làm sao...tôi k hề...k hề làm vậy thật mà . Ba con người , trong cái k gian nhỏ của căn phòng . Nhìn sang cô , nc mắt cô lại chảy . Sâu thẳm trong ánh mắt là ngọn lửa tức giận . Đúng...cô đang căm thù tôi , tôi cảm nhận đc điều đó . Tối qua , tôi đã nói gì...vậy mà giờ đây , chính thứ đó đã tố giác tôi . Tố giác kẻ nói dối như tôi . Cảm giác ứ nghẹn , tôi k phát ra đc tiếng nào . Quá rõ ràng , thanh minh cũng đã muộn .
- T về đi . Cô lạnh lẽo ra lệnh
- Em...
- T về đi , chị cần yên tĩnh .
- K...
- Về đi . Cô quát .
- Em...sự thật k phải như vậy .
- Chị k biết...về đi...
- EM THỀ LÀ K PHẢI NHƯ VẬY , EM CHƯA LÀM GÌ PHƯƠNG...
Tôi gào lên , sự hoảng loạn đang xâm chiếm trí óc .
- CHỊ K BIẾT...K CẦN BIẾT...
- Chị k tin em...
- Về đi...chị... Cô lắc đầu tuyệt vọng , nc mắt rơi lã chã .
- Đc rồi...giờ em về...nhưng khi nào tĩnh tâm lại...em sẽ chứng minh cho chị thấy....còn em...Phương...có thể em k tin...nhưng....
- Anh im đi...huhuhu .
- .........................
.................................................. ..................................
Tôi trở về nhà...thật k còn gì để nó nữa rồi . Phải làm sao đây ?...............................................
Sáng hôm sau :
- Chị...à...cô..
Tôi gọi cô khi gặp cô trên trường .
- Em...
- Để về nhà nói , giờ đang trên trường .
- Dạ...nhưng...
- Chị để Phương về nhà mấy hôm cho con bé tĩnh tâm rồi .
- Dạ...vậy à...
- Um..
- C..òn chuyện...
- Hì...rồi T sẽ biết .
Cô mỉm cười bước đi...để lại tôi đang ngạc nhiên trơ mắt ếch ra . Lời cô vừa nói...........................................có liên quan gì đến cái "đỏ đỏ" chết tiệt kia k nữa............................................
@all : Hiện tại thì bây giờ đang là quãng thời gian quan trọng nhất của em . Vì phải ôn luyện rất nhiều nên chả còn thời gian để hầu chap các lão nữa . Thời gian hạn hẹp nên mấy chap gần đây rời rạc lủng củng quá . Mấy lão thông cảm nha , em cũng k muốn vậy đâu  . Giờ em cố gắng , nhưng sẽ chuyên sâu vào những ngày có sự việc đặc biệt thôi . Vậy nha...thôi kệ...khi nào tính .

Updata : Tiếp

...........................................
- T ơi .
- Ơ...
Trước mắt tôi , người con gái đó xuất hiện...Hiền..."người bạn" thân của tôi .
- Sao...ơ...Hiền . Tôi ngỡ ngàng .
- Hihi...Sao vậy ông . Hiền nheo mắt tinh nghịch .
- Sao Hiền...à mới về à . Tôi gãi đầu .
- Um...về qua rồi hihi .
- Về làm gì á ? .
- Hay ha...phải có việc mới đc VỀ NHÀ CỦA MÌNH HẢ . Cô nàng ấn mạnh lý do .
- À..k...T k có ý đó hyhy .
- Xí... Nàng trề môi trông đáng yêu quá
- Mà cứ đứng ngoài đường vậy hả ông tướng ? .
- Ơ...k...à...
- Ơ cái ông này...sao cứ à ừ vậy hả ? . Có vẻ nàng hơi khó chịu .
- À ừ...à...mà bà đi đâu đấy ? .
- Đi chợ cùng mami nè .
- Um...vậy mẹ bà đâu?.
- Về rồi .
- Ừ vậy k về đi ở đây làm gì ? .
- Thì ra đây chờ ông chứ chi ! .
- Ax...mừng răng chờ tui chi rứa .
Thấy nàng dùng tiếng Huế , tôi phang ngay câu Huế cho nó máu  .
- Hihi bó tay , đi chơi chứ sao hihi .
- Gì hả má , trưa k về ăn cơm chơi bời gì ? . Tôi ngạc nhiên .
- Vậy k muốn chơi cùng tôi chứ gì .
Mặt nàng tự nhiên xìu xuống , tay mân mê cái...móng tay , phụng phịu như trẻ con...éo hiểu .
- Ai bảo thế đâu , nhưng tôi đã ăn uống gì đâu , mà giờ này thì đi đâu chứ .
- Thì...hay là lên đồi thông sau trường cấp 2 cũ của tụi mình đi...nha..nha .
Nhìn cái mặt kìa...trời đất sao đáng yêu quá trời luôn . Thế này thì đau tim quá....
- Rồi rồi...bỏ ngay cái bộ mặt ấy đi nha...khiếp quá .
- Hihi...vậy đi nha...Hiền mua bánh rồi , tí lên đấy ăn luôn hihi . Nàng cười tươi như hoa
- Ok...nhưng đi bộ hả bà...3km đấy nhá .
- Ngu...xe kia kìa . Nàng chỉ cái Led đỏ hoẻn trong quán tạp hoá .
- Ơ...bảo ai ngu đấy . Tôi trợn mắt .
- Hihi nhầm...thôi đi .
- Nhớ đấy .
Rồi Hiền kéo tôi đi , công nhận đi quả tay ga to uỳnh này nổi dễ sợ . Đã thế còn đỏ chói chang...đi mà trông thấy mình gay gay thế nào ý . Thôi kệ mịa , trở nàng trên đường cũng vui vui , thi thoảng giảm ga...rồi giật mạnh...phê hết cả lưng...
- Này...đi cẩn thận k tôi đạp cho lộn cổ đấyyyy!! . Nàng nhéo tai tôi...đau .
- Đau...tại đường sóc chứ .
- Thôi đi...thằng dê già .
- Xuống đi bộ thôi , xe này leo đồi là die đấy . Tôi dừng xe ngay chân dốc .
- Ừm...gửi xe ở cái quán karaoke kia rồi mình đi bộ lên .
- Um...Ok .
Cơ mà đây là cái sai lầm , đùa chứ lâu lắm rồi mới leo đồi...mệt vãi cả đái ra . Quả đồi này ở ngay sau trường cấp 2 cũ tôi học . Nó là đồi thông chứ chả có mấy thông đâu , chặt gần hết cmnr . Hồi đó bọn con trai lớp hay chạy ra chơi trận giả ( thời trẻ trâu ) . Nói chung nó cũng gắn liền với bọn tôi sau những giờ học ngoại khoá .
Hai đứa lựa sau cái cây gì gì mà lá to lắm , dải mấy tờ báo mà nàng chuẩn bị sẵn ra ngồi . Rồi lấy bánh ra gặm như đúng rồi....tại đói roài mà . Tiết trời nắng nhưng se lạnh , trời quang mây tạnh nên...thơ mộng lắm luôn ý . Từ đó đến giờ chả ai nói câu gì . Tự nhiên thấy ngại ngại thế nào ý . Quang cảnh này...nó cứ...thế nào ý . Quay sang nhìn Hiền , trông nàng xinh lắm . Cái miệng chúm chím "ngoạm" cái cái bánh trông yêu cực . Mặt trắng hồng mịn màng k tì vết . Như kiểu càng ngày nàng càng xinh ra ý . Hix...vòng nào ra vòng đấy , đã thế chân dài cao ráo . Nhìn phát thèm chết đi đc... Nhìn lại mình tôi tủi thân gê gớm hức hức...càng ngày càng xuống cấp
- Nhìn gì mà gê quá vậy ông . Nàng nhướn mày hỏi .
- Nhìn bà . Tôi uống vội miếng nc rồi trả lời .
- Tôi thì có gì lạ mà nhìn .
- K lạ nhưng cũng lạ .
- Chơi chữ à . Nàng nghiêng đầu hỏi .
- Xinh quá đó thôi .
- Eo...tôi biết tôi xinh rồi , khỏi nịnh .
- Mà lần sau bỏ ngay cái dép cao gót đi nha .
- Bỏ làm gì?...à...haha...thấp hơn chị đúng k haha .
- Thôi đi , xem ai cao hơn k ? .
Tôi và Hiền đứng lên đo chiều cao của nhau . Đúng là mình thấp thật , cao hơn nàng có xíu à . Cơ mà thế vẫn là cao hơn hehe . Hồi trước bọn tôi hay thử xem ai cao hơn ai...người thua luôn là tôi .
- Hehe...ai cao hơn hehe . Tôi cười đểu .
- Xí...k thèm chấp , ông con trai mà k cao hơn tôi thì...
- Gớm...bà cao...đc chưa .
- Thì đúng mà hahaha .
- ...Bla...bla...
Những câu truyện hồi bé lại đc 2 đứa lôi ra hào hứng kể lể . Ngồi chém gió chém bão làm rung chuyển cả mấy cái lá cây Khoảng cách giữa hai đứa cùng xích gần nhau hơn . Còn mong gì hơn khi tôi có một tình bạn như vậy...
- Mà này , tối qua đi đâu mà tôi gọi k nghe máy hả .
Đang nói chuyện làm bánh thì tự nhiên Hiền hỏi .
- Ơ thế hoá ra là bà à . Tôi thắc mắc .
- Um...chiều qua về nhưng bận , tối gọi rủ ông đi chơi nhưng chả thấy đâu . Nàng thở dài .
- À...tôi đi chơi nên k biết...sr nha hyhy .
- Đi chơi với gái chứ gì .
Nàng nhếch môi , hỏi gì mà chuẩn thế k biết , chả lẽ khai...
.....brừ..............bừ.........đang k biết trả lời sao thì tôi có đt...là cô gọi :
- Em đây chị .
- T đâu mà k sang ăn cơm vậy . Giọng cô nhẹ nhàng .
- Dạ em đi với bạn , chị ăn cơm đi , k phải đợi em đâu .
- Thế mà k bảo trước , làm tôi đợi...
- Hỳ...xin lỗi .
- Tí về đây nói chuyện đấy nha .
- Rồi em biết rồi...bye chị .
- Um bye T .
Cúp máy xong quay sang thấy nàng nhìn tôi như đúng rồi .
- Sao nhìn dữ vậy trời .
- Ai gọi đấy ? . Nàng hỏi .
- À bà chị gọi ấy mà .
- T có chị khi nào . Nàng nghiêng đầu thắc mắc...lại đáng yêu
- Thì bà chị hàng xóm . Tôi nói bừa , chả lẽ bảo là cô giáo à .
- Hàng xóm??.
- Hỳ .
- .............
Nét mặt nàng trùng xuống , sao đang vui mà lạ giở chứng vậy hở...
- T phải về rồi à . Nàng nói nhỏ .
- Trời về gì , tí về cũng đc mà .
- Hihi...vậy ngồi đây tí về nha...nhưng chiều tôi phải đi rồi .Nàng buồn đáp
- Sao đi sớm vậy ? .
Tôi hỏi...có 1 chút gì đó hụt hẫng trong lòng .
- Hi...tại đc nghỉ có 2 ngày à . Nàng cười .
- Um...tôi còn chả đc nghỉ .
- Um hihi...
- Về đi đc...bla...bla...
- ...bla...bla...
...........................................
- Thôi về nha . Tôi lên tiếng .
- Um...về thôi . Nàng mỉm cười .
- Đi nào . Tôi đưa tay kéo nàng dậy .
- ..A... Nàng kêu lên
- Ơ...sao vậy ?.
- Tê chân quá .
Trời quên mất là cứ ngồi lâu nàng sẽ bị tê chân...
- Hix...quên mất...k đi đc à .
Tôi nhẹ nhàng đỡ nàng xuống . Nàng đấm đấm bắp chân rồi lắc đầu . Tôi chỉ dám đứng nhìn thôi , tự nhiên tôi nhớ lại cái ngày hôm ấy 3 năm trước . Tôi k dám...tôi sợ tôi lại làm điều khốn nạn đó với nàng . Thấy tôi đứng nhìn , nàng nhăn mặt mắng :
- Nhìn cái gì mà nhìn .
- Um...thì...
- Thế k về sao ở đấy mà gãi đầu...muộn rồi .
- Nhưng bà đâu đi đc .
- Cõng tui đi .
Đôi mắt nàng long lanh , ngước lên nhìn tôi chờ đợi . Hix...bị đánh trúng điểm yếu , dù cái đầu bảo k nhưng cái mồm lại k nghe lời :
- Um .
Cúi lưng xuống , nàng nhẹ nhàng leo lên . Trông cao cao chắc chắc thế mà cũng nhẹ phết nhỉ...
- Nặng thế bà...heo quá . Tôi trêu .
- Eo...người ta 45kg nặng gì hihi .
- Thôi đi...tôi 50kg đây nè .
- Sướng thế rồi còn kêu gì .
- Thích sướng k ? , vứt xuống cho tự lăn giờ .
- Hứ...dám hông .
Nàng nhéo nhẹ tai tôi , chu mỏ lên đanh đá . Tôi cười trừ , nói vậy thôi , chứ cho tiền tôi cũng k vất nàng xuống đâu . Mỉm cười vì ít ra tôi còn có thể vững đôi chân . Rồi một đôi tay khẽ vòng qua cổ , nàng ôm cổ tôi thật chặt . Tựa đầu vào vai tôi hát vu vơ....."Where do we go from here?
Tình
mình về đâu hỡi anh.

Are we ready to just give it up
Should we turn our back on love
Or should we stand within.

Chẳng đành lòng buông cánh tay Mà chỉ mình em sao biết quay lại .

Ngày nào say đắm vô vàng ,Tại sao mình xa cách nhau. Tình về nơi đâu?
Where do we go?
. Tình về nơi đâu? Just tell me
.
Tình về nơi đâu? Về đâu... Where do we go from here?

Tình về nơi đâu?
Người ơi...Tình về nơi đâu? Anh hỡi...
Tình về nơi đâu? Can go on like this

Yêu thương cho tới nơi đâu....."
- Hát hay quá ha .
- Chuyện ca sĩ mà lị hihi .
"nhưng sao lại đổi vai câu hát vậy cô"...tôi nói trong suy nghĩ . Mỉm cười , ôm chặt lấy đôi chân nàng . Tôi và nàng đang cùng bước trên một con đường . Dù rằng có thế nào thì chúng tôi vẫn là bạn . Vẫn vui vẻ cười đùa , lưu dữ cho nhau những kỉ niệm đẹp nhất . Bỏ qua cho nhau những lỗi lầm quá khứ....và tôi biết...tôi và Hiền sẽ cố gắng cho tình bạn này . Hôm nay trời trong xanh............
...........................................
- Về nha , pi ông dê non .
Nàng nheo mắt cười trêu , nụ cười trong sáng...
- Um...pi bà thỏ già .
- Á...k chơi với ngươi nữa...pipi .
Bóng nàng mờ dần , hình bóng "thỏ già" ngồi trên quả Led to đùng trông ngố quá . Tôi đứng chờ cho đến lúc k còn nhìn thấy nàng rồi mới vào nhà...ngố thật . Nụ cười trên môi....tôi nhanh chóng sang nhà cô...xác định trốn 1 buổi học..........
..........................................
Bước chân vào phòng cô , mùi hương thơm nhẹ nhàng bay vào mũi . Phải nói rằng phòng cô quá gọn gàng sạch sẽ . Đúng là con gái có khác...cái gì cũng thơm . Trông thấy cô đang nằm nghịch lap . Vẫn cái dáng đấy , vẫn phong cách ăn mặc đấy...dản dị và dễ thương...........
- Chị .
Tôi định phi lên giường thì...
- Đứng im...cấm lên . Cô trợn mắt đe doạ .
- Ơ...thế em ngồi đất à . Tôi ngơ ngác .
- Đứng đấy hỏi tội...
- Ax...tội gì trời . Tôi nhăn nhó .
- Thứ nhất : Có đúng tối qua T k làm gì bé Phương k ? .
Sắc mặt cô trở lên lạnh lùng , cô thực sự đang rất nghiêm túc . Cảm thấy đây k phải lúc đùa giỡn tôi quả quyết :
- Em thề với..."cái bóng đèn" chị là em chưa xâm phạm gì tới thân thể bé .
Giọng nói tôi đanh thép hùng hồn . Với tôi , đùa ra đùa , nghiêm ra nghiêm...tôi là tôi cực kì ghét cái loại người nhăn nhở đấy nhé .
- Rồi...tạm tin . Cô hạ giọng .
- K tin đấm phát chết luôn . Tôi lẩm bẩm .
- Lẩm bẩm cái gì đấy .
- Đâu...em lẩm bẩm cái gì đâu .
- Giờ hỏi tội thứ 2 . Cô lại nghiêm giọng .
- Dạ...hỏi đi ạ . Tôi hào hứng .
Cô nhíu mày rồi đứng dậy . Đi ra chỗ tôi , bốn mắt nhìn nhau...đột nhiên cô kéo khoá áo tôi ra....http://www.lengiuong.us/2013/03/truyen-se-truyen-tinh-nam-cuoi-cap.html
- Ơ...ơ...
- Cởi áo ra . Cô lạnh lùng ra lệnh .
- Hả...gì???...đừng mà...em còn trong trắng chị ơi . Tôi mếu máo trêu đùa .
- K đùa...cửi ra...NHANH .
Cô quát khá to , giật mình đánh thót một cái... . Tôi run run cửi từng cái áo trên người ra . Từng chút...từng chút...cuối cùng thân thể tôi lộ ra với 2 núm vú hồng hào cùng làn da trắng mịn màng...quên thiếu bộ xương sườn và cái rốn lồi 1,5cm . Cái lạnh làm tôi rùng mình , cô nhìn chằm chằm vào cơ thể tôi . Ánh mắt như muốn vồ lấy ôm trọn và cấu xé đôi ti tôi . Đỏ mặt ngượng ngùng...lần đầu tiên bị gái nhìn...ngại quá hyhý . Bất ngờ , cô đưa tay chạm vào ngực tôi . Tôi rùng mình đón nhận cảm giác háo hức ấm áp từ tay cô . Tôi lim dim đôi mắt , hơi thở tôi nặng đi ....cô nhích dần tay lên...đúng rồi cô ơi....đúng rồi....gần đến rồi....tí nữa đi....đó....đó.....đúng rồi....ưm....
- AAaaaaaa...
Tôi rú lên...cảm giác như từng thớ thịt , từng cái lông trên người đều dựng đứng lên...đau quá .
- Đúng là T bị thương thật . Cô xoa nhẹ vết rách ở mạng sườn tôi .
- Ơ...dạ...đau quá..hỳ
- Bị thương như này mà còn cười đc à .
Mắt cô đỏ hoe , liếc xuống vết thương , cũng phải...nó rách to quá . Chắc là do cú đạp thần thánh của thằng kia ( nó đi đôi doctor ) nên bị như vầy . Từ qua đến giờ tôi cũng chả nghĩ đến nó . Lúc tắm cũng chỉ biết là mình bị thương thôi . Ai ngờ giờ nhìn kĩ...nó lại kinh khủng đến vậy . Cơ mà éo ngĩ đến thì chả sao , giờ chú ý đến thì đau đến cắn mẹ vào lưỡi...
- Chắc là đau lắm , chảy máu quá trời nè . Cô ngước mắt lên hỏi tôi .
- Trời đau gì...chày da chút thôi mà . Tôi xua tay cười trừ .
- Hức...ngồi xuống chị băng cho...chảy máu nhiều quá nè .
Cô khẽ nấc rồi ẩn tôi xuống giường . Lấy bông băng , cồn , oxy trẻ ra , chắc chuẩn bị từ trước . Đoạn rồi cô tỉ mỉ lau rửa vết thương...xót kinh hoàng . Tôi phải gồng mình chống đỡ...cố gắng để k phải thét lên vì đau đớn . Quan sát kĩ thì cái áo trắng tôi đang mặc giờ sắp đc nhuộm đỏ rồi . Do k biết vết thương còn chưa đông nên khi tắm xong tôi mặc áo luôn . Chắc sự cọ sát làm vết thương hở ra...thế là đi tong thêm 1 cái áo 80k nữa . Mà cũng lạ , nãy đi chơi cùng Hiền thì chả thấy gì , giờ thì đau đến xoắn hết cả cu...cái tội này ngu k đỡ đc . Tính ra mất mẹ 1 lít máu chứ chả chơi...
- Vậy máu trên nệm chị là của em hả . Tôi nhìn vệt máu vẫn còn trên tấm nệm của cô.
- Um...T ngốc thật hay sao mà bị thương như vậy mà k biết . Cô sụt sịt mắng .
- Trời...lúc đó còn tâm chí đâu mà nghĩ đến nó nữa . Tôi đưa tay lau nc mắt cho cô...: mà chị nín đi...con nít thế .
- Um...ngồi yên để chị băng nốt cho xong.............................................. .................................................. .................................
Updata : Tiếp

.................................................. ..........................................
- Xong chưa chị ơi .
- Ngồi im xem nào .
- Nhưng đau lắm...nhẹ tay thôi .
- Nhẹ nhất rồi...im cái mồm lại .
- Trời ơi...au...hú....lại lột ra làm gì ? .
- Băng xấu...lột ra băng lại . Cô lè lười .
- Má ơi...em lạy chị...em hết chịu nổi rồi...
Tôi vùng lên nhất quyết k cho cô hành hạ thân thể mĩ miều của mình nhưng k đc...
- K ngồi im thì đừng có trách . Cô nghiến răng .
- Nhưng đau...a...lắm ai chịu đc .
- K chịu cũng phải chịu...
- Giời ạ...lại lột ra tiếp làm gì nữa hả trời . Tôi kêu gào .
- Im cái mồm lại...ăn vả đấy .
Cô trợn mắt quát  , đau đớn nhưng k dám bật lại . K hiểu cô muốn hành hạ tôi đến khi nào k biết nữa . Đống bông băng ở đầu giường gần hết rồi mà cái vết thương của tôi vẫn trơ ra đón gió xuân .
- Chị ơi...chị ơi...hức hức .
- Yên nào...sắp xong rồi .
- "Lên là lên...là lên lóc nhà....lên là lên...là lên lóc nhà...bắt con gà...là bắt con gà..." . Tôi lẩm bẩm hát cho quên nỗi đau .
- Hát linh ta linh tinh...vớ vẩn...
- .......................................
- Xong . Cô cười tươi .
- Ơi trời...cục gì đây . Tôi méo cả mặt khi nhìn thấy...cục bông nổi cộm trên người .
- Ừ nhỉ...nhiều bông quá...thôi bỏ bớt ra...
- Á...thôi...đẹp rồi...hết đau rồi .
Tôi nhanh tay ngăn cản cái con người kia . Sợ rằng nói thêm phát nữa...lại bị đè ra mà bông mới chả băng thì bỏ mẹ . Cô cứ dòm dòm ra vẻ k vừa ý cho lắm...đôi mắt cú vọ lướt khắp thân thể tôi...
- Mà Phương đâu rồi chị . Tôi đánh lạc hướng
- Chị cho nó về nhà mấy hôm rồi . Cô thu dọn tàn tích bông băng trả lời .
- Nhưng...còn đi học mà . Tôi thắc mắc.
- Con bé đang bị vầy...học sao đc . Cô thở dài .
- Um...thế đi mấy ngày cơ .
- Cho nó ở nhà mấy hôm rồi xem thế nào đã , chứ từ qua đến giờ con bé như người mất hồn...nhưng...
Cô ngập ngừng rồi thở dài...mắt nhìn xa xăm :
- Nhưng sao ạ ? .
- Nhưng...khi chị hỏi em có nhớ những gì tối qua k thì con bé lắc đầu...
- Vậy sao??. Tôi nhíu mày khó hiểu .
- Lạ là ở đó T ạ...con bé nó chỉ...nhớ...chuyện nó...với T...
Cô thoáng đỏ mặt....má tía thầy u ba mẹ ơi...nhớ cái gì k nhớ...nhớ ngay cái k nên nhớ...quả này die cmnr...
- Vậy là...Phương biết mình dính thuốc... Tôi hỏi .
- Chắc thế . Cô bối rối trả lời .
- Vậy tại sao lại...mà đúng là khó hiểu thật . Tôi lắc đầu .
- Chị nghĩ Phương nó cố tình muốn quên đi những thứ trước đó .
Cô nhìn tôi chờ đợi , khẽ nhắm mắt lại...tôi thở hắt rồi trả lời :
- Nếu vậy cái đáng quên phải là những gì xảy ra phía sau chứ , ai lại muốn nhớ lại cảnh mình...điên loạn như vậy .
Tôi và cô đều nén tiếng thở dài , sâu trong suy nghĩ của tôi , tôi dám chắc bé nhớ tất cả . Nhớ từ việc gặp thằng kia ra sao , nhớ từ lúc trốn chạy thế nào . Tôi có thể thấy đc sự thật trong ánh mắt nhỏ tối qua . Nếu một người đã cố quên đi cái mà người ta muốn quên thì chắc chắn họ sẽ k bao giờ nói ra . Vậy sao bé lại hành động như vậy?...chả lẽ tôi là người hại bé hay sao?...nếu thế thì tôi buồn lắm...
- T có nghĩ rằng bé Phương cố tình...đánh T k ? . Cô lên tiếng .
- Cố tình??...
- Um...là cố tình...
- Tại sao?
- Hãy thử đặt T vào vị trí của Phương nha . Nếu T có những hành động...như vậy với một người khác giới mà người đó k đồng ý thì khi tỉnh dậy T thấy thế nào? .
- Em...có lẽ sẽ ngại...hoặc sợ gặp người đó thì đúng hơn . Tôi gật đầu .
- Um...đúng là sẽ rất ngại , thậm trí sẽ cảm thấy nhục nhã...
- Vậy Phương...
- Đó là do con bé k biết phải đối diện với T thế nào nên... Cô ngập ngừng .
- Thế mà lao vào đánh em á . Tôi há hốc mồm ngạc nhiên .
- Tính cách con bé rất mạnh mẽ , vậy thì ngoài việc trốn tránh...con bé lại trọn cách đối diện , đối diện với sự thật...đúng với tính cách nó . Cô nhún vai giải thích .
- Hix...đối diện bằng cách đánh người...thế thì em chịu rồi . Tôi lắc đầu ngao ngán .
- Đấy mới là một phía , lý do còn lại chính là cái này .
Theo hướng chỉ tay của cô , lại lần nữa tôi phải nhìn mấy vệt máu trên nệm...
- Có nghĩa...Phương nghĩ em đã quan hệ và lấy mất đời Phương . Tôi thộn mặt ra hỏi
- Không . Cô nói chắc nịch .
- Hả...
- Con bé biết nó hoàn toàn chưa bị xâm hại . Cô quả quyết .
- Ax...thế là sao?...thế rốt cuộc em bị ăn tát oan à . Tôi ngỡ ngàng .
- K oan nhưng cũng đúng một phần .
- Sax...chị nói rõ ràng xem nào .
- Cái này...T biết mà . Cô lườm .
- Ơ...biết sao đc mà biết . Tôi ngơ ngác .
- Vậy thôi...tự suy nghĩ đi...chị đi tắm đây .
- Ơ...ê...là sao...
Bỏ lại cái mặt có dính "dấu hỏi" to tướng của tôi . Cô đủng đỉnh bước vào phòng tắm . "Như thế là thế đéo nào hả trời..." . Cô nói thế nghĩa là sao hả trời . Sao càng ngày càng ghét cái lũ con gái thế nhỉ . Cứ lấp la lấp lửng thì bố thằng tây nào hiểu đc . Theo phân tích của cô thì thứ nhất là con bé hoàn toàn làm chủ đc bản thân và ý thức đc hành động của mình , chắc chắn k phải vì thấy nhục nhã hay sợ hãi khi biết mình bị xâm hại ( đúng ra là chưa bị xâm hại ) . Thứ hai là đáng lẽ ra nó phải biết rằng nó mang ơn tôi , k có lý gì mà vừa thấy tôi mà đã lao vào mắng chửi cả . Vậy thì tại sao?...tại sao...cô bảo tôi biết lý do sao?...nói thật nếu biết lý do thì tôi đã đè con bé ra làm vài shọt cho đỡ tức rồi.
Đang trìm đắm trong những suy nghĩ , đột nhiên tôi nghe thấy...tiếng nc chảy róc rách . Đưa mắt theo hướng nc chảy...ơi chúa ơi...cửa phòng tắm cô khép hờ . Tim đập thình thịch , cảm giác thích thú xen lẫn hồi hộp xâm chiếm cơ thể tôi . K biết tại sao mà tôi giờ đang cởi trần giữa mùa đông lại k cảm thấy lạnh một chút nào . Ngược lại...tôi có 1 cảm giác bức bối , nóng nực . Rón rén tiến gần lại nhà tắm . Qua khe cửa hẹp , một tấm lưng trắng hồng được phủ kín bởi bọt sữa tắm . Hương thơm nhẹ nhàng hoà tan vào hơi nc . Khung cảnh mờ ảo làm kích thích tôi vô cùng . Cô đứng lên với tay vặn vòi nc , những dòng nc xối vào cơ thể cô...từng chút...từng chút một . Cơ thể cô dần dần hiện ra sau lớp bọt . Đôi mông cô phúng phính bóng nhẫy , căng mọng . Cô nhẹ nhàng kì cọ cơ thể mình . Dưới ánh sáng mờ ảo từ cái bóng đèn compac , tôi chiêm ngưỡng cơ thể người phụ nữ đã từng...là của tôi . Nuốt nc miếng cái ực , hơi thở tôi nặng đi . Cái thứ "quái quỷ" đang cọ quậy...thật khó chịu . Mắt tôi dán chặt vào từng đường cong trên cơ thể cô . Một quyết định liều lĩnh...tôi đưa tay mở nhẹ cánh cửa.......................brừ..............br� ��........................................Giật mình đánh thót , tôi run bật bật . Chạy nhanh ra giường...lôi cái đt chết tiệt ra...."bỏ mẹ...là mama" :
- Dạ con nghe . Tôi run giọng .
- Mày đang ở đâu thằng chó , ai cho mày trốn học HẢ . Tiếng mami quát tháo ầm ỹ .
- Dạ...con...ngủ quên...dạ... Tôi ấp úng .
- Mày đc lắm , cô giáo mày gọi điện cho tao , mày cứ đợi đấy , về tao lột xác mày...hừ . 
- ...Dạ...
- Tối nấu cơm 2 ae ăn , rồi tự giác học bài , xong đi ngủ sớm , tao với bố mày sáng mai về .  .
- Ơ...bố mẹ đi đâu vậy ? .
- Đi giải quyết chút việc . Giọng mẹ dịu xuống .
- Dạ thế sáng mai có về sớm k để con biết . Tôi thăm dò .
- Biết để mày làm gì , mày cứ liệu hồn , mày mà đi chơi về tao...
- Dạ biết rồi...biết rồi...nói mãi...có đi đâu mà phải sợ . Tôi chặn họng mama .
- Tao nói trước , vậy nha...tối tao gọi điện kiểm tra .
- Dạ vâng ạ . 
- Sáng mai hỏi tội mày sao...tút...tút..
- Bye bye má mi...ơ cúp máy òy à .
"Ủ...zế tối nay bố mẹ k về...bố mẹ k về....hếhế...trù ui yêu quá cơ"
Tôi cười hệnh hệch khi nhận đc tin vui sướng này . Phải nói là tôi thích nhất là khi ông bà già đi vắng . Tự do tự tại , thức thât đêm cũng trả sợ . Ngồi ngẩn ngơ mỉm cười sung sướng . "Dự tính tối nay làm gì ta.??.." . Đang phởn cơ thì cô bước ra...
- Làm cái gì mà mặt mày hớn hở thế , bạn gái điện à . Cô liếc xéo .
- Vâng...mama em vừa điện hyhy .
- Có gì mà buồn cười .
- Đâu...mà 5h rồi , đi chợ nấu cơm đi .
- Định ăn ở đây hả ? .
- Ohm...tối cho em ăn ở đây rồi học luôn cho tiện . Tôi giương cặp mắt long lanh chờ đợi
- Bố mẹ k có nhà à . Cô gật đầu hỏi .
- Um...tối k về cơ .
Tôi làm mặt cún con phụng phịu . Cô nhíu mày khó hiểu rồi bảo :
- Đứng dậy mặc áo vào , đã còm lại còn...
Cô bĩu môi rồi lấy ví đi chợ . Khoác tạm cái áo , tôi vùng chạy theo cô . Tôi quyết định rồi..........tối nay..............tôi...........ngủ với cô............................................... .................................................. .................................................. ....

------ PHẦN 1 --------                       ------ PHẦN 2 -------- 
CÒN TIẾP